Chúa Nhật, 15.03.2020 – Khát nước hằng sống

gdvsdt

Tuần III Mùa Chay.

Xh 17,3-7 • Tv 94,1-2.6-7.8-9 • Rm 5,1-2.5-8 • Ga 4,5-15.19b-26.39a.40-42 (bài ngắn)

Lời Chúa

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu tới một thành gọi là Sykar thuộc xứ Samaria, gần phần đất Giacóp đã cho con là Giuse, ở đó có giếng của Giacóp. Chúa Giêsu đi đường mệt, nên ngồi nghỉ trên miệng giếng, lúc đó vào khoảng giờ thứ sáu.

Một người đàn bà xứ Samaria đến xách nước, Chúa Giêsu bảo: “Xin bà cho tôi uống nước” (lúc ấy, các môn đệ đã vào thành mua thức ăn). Người đàn bà Samaria thưa lại: “Sao thế! Ông là người Do-thái mà lại xin nước uống với tôi là người xứ Samaria?” (vì người Do-thái không giao thiệp gì với người Samaria).

Chúa Giêsu đáp: “Nếu bà nhận biết ơn của Thiên Chúa ban và ai là người đang nói với bà: ‘Xin cho tôi uống nước’, thì chắc bà sẽ xin Người, và Người sẽ cho bà nước hằng sống”.

Người đàn bà nói: “Thưa Ngài, Ngài không có gì để múc, mà giếng thì sâu, vậy Ngài lấy đâu ra nước? Phải chăng Ngài trọng hơn tổ phụ Giacóp chúng tôi, người đã cho chúng tôi giếng này, và chính người đã uống nước giếng này cũng như các con cái và đoàn súc vật của người?”

Chúa Giêsu trả lời: “Ai uống nước giếng này sẽ còn khát, nhưng ai uống nước Ta sẽ cho thì không bao giờ còn khát nữa, vì nước Ta cho ai thì nơi người ấy sẽ trở thành mạch nước vọt đến sự sống đời đời”. Người đàn bà thưa: “Thưa Ngài, xin cho tôi nước đó để tôi chẳng còn khát, và khỏi phải đến đây xách nước nữa”.

Và người đàn bà nói với Chúa Giêsu: “Thưa Ngài, tôi thấy rõ Ngài là một tiên tri. Cha ông chúng tôi đã thờ trên núi này, còn các ông, các ông lại bảo: phải thờ ở Giêrusalem”. Chúa Giêsu đáp: “Hỡi bà, hãy tin Ta, vì đã đến giờ người ta sẽ thờ phượng Chúa Cha, không phải ở trên núi này hay ở Giêrusalem. Các người thờ Đấng mà các người không biết, còn chúng tôi thờ Đấng chúng tôi biết, vì ơn cứu độ từ dân Do-thái mà đến. Nhưng đã đến giờ, và chính là lúc này, những kẻ tôn thờ đích thực, sẽ thờ Chúa Cha trong tinh thần và chân lý, đó chính là những người tôn thờ mà Chúa Cha muốn. Thiên Chúa là tinh thần, và những kẻ tôn thờ Người, phải tôn thờ trong tinh thần và trong chân lý”.

Người đàn bà thưa: “Tôi biết Đấng Messia mà người ta gọi là Kitô sẽ đến, và khi đến, Người sẽ loan báo cho chúng tôi mọi sự”. Chúa Giêsu bảo: “Đấng ấy chính là Ta, là người đang nói với bà đây”.

Một số đông người Samaria ở thành đó đã tin Người vì lời người đàn bà làm chứng. Khi gặp Người, họ xin Người ở lại với họ. Và Người đã ở lại đó hai ngày, và vì nghe chính lời Người giảng dạy, số những kẻ tin ở Người thêm đông hẳn, họ bảo người đàn bà: “Giờ đây, không phải vì những lời chị kể mà chúng tôi tin, nhưng chính chúng tôi đã được nghe lời Người và chúng tôi biết Người thật là Đấng Cứu Thế”.

Nghe suy niệm Lời Chúa

Nguồn: chanlyviet.net – Đài Chân Lý Á Châu

Sống Lời Chúa: Khát nước hằng sống

“Ai uống nước Ta sẽ cho thì không bao giờ còn khát nữa.” (Ga 5,17)

Nước là yếu tố không thể thiếu trong cuộc sống, không có nước, con người sẽ chết. Đối với đời sống tinh thần cũng thế, Đức Giêsu sẽ ban Nước Hằng Sống khi nói rằng ai uống nước này sẽ không bao giờ khát nữa. Nước đó chính là ơn cứu độ của Thiên Chúa.

Bài đọc I nhắc chúng ta nhớ về cuộc lữ hành trong sa mạc, khi dân đói, Chúa đã cho họ ăn manna và chim cút; khi dân khát , Ngài cho nước uống thoả thuê. Qua đó, dân nhận biết rằng Thiên Chúa luôn đồng hành và dẫn dắt họ tiến về miền Đất Hứa.

Bài đọc II khẳng định rằng, nếu xưa kia Đức Chúa đã cho dân Israel uống thoả nước khi họ khát trong sa mạc để không phải chết mà tiến vào Đất Hứa, thì nay Đức Giêsu sẽ chết thay cho chúng ta, để chúng ta được sống đời đời trong Nước Trời. Người sẽ cho chúng ta no thoả vì Người là Bánh trường sinh và là Đấng ban Nước Hằng Sống.

Bài Tin Mừng hôm nay nhấn mạnh đến Đức Giêsu là Đấng ban Nước Hằng Sống, nước này thoả mãn mọi cơn khát của con người. Khi gặp người nữ Samari đi lấy nước từ giếng Giacốp đem về uống, Đức Giêsu đã chủ động xin bà nước uống để giải khát. Hành động này gây ra cớ vấp phạm, vì một người đàn ông Do Thái không thể xin nước uống từ một người phụ nữ Samari, do cả hai coi nhau như thù địch. Thế nhưng Đức Giêsu cho thấy tình yêu và ơn cứu độ của Thiên Chúa sẽ vượt qua mọi rào cản và định kiến của xã hội, của hận thù; miễn sao giúp mọi người có cơ hội để họ tìm kiếm và đến xin Người ban.

Quan trọng hơn, khởi đi từ việc kín múc nước vật chất để nuôi sống thể xác, bà đã dám xin Người ban Nước uống cho linh hồn. Đức Giêsu đã ban Nước Hằng Sống, là ơn cứu độ, không những cho bà mà còn cho cả những kẻ nghe lời loan báo của bà mà tìm gặp Đức Giêsu và tin rằng Người là Đấng Kitô. Thiên Chúa sẽ ban ơn cứu độ là sự sống đời đời cho tất cả mọi người, miễn sao họ khát khao Chúa, khao khát ơn cứu độ.

Thất bại lớn nhất của con người ngày nay là không biết khao khát và chẳng dám ước mơ. Các nhà khởi nghiệp kinh nghiệm rằng nếu không dám ước mơ, là ta đã thất bại từ trong suy nghĩ. Có khi ta sống hoài, sống phí chỉ vì không khát khao giá trị chân thực, không biết mình đang theo đuổi điều gì. Một số người, dầu có ước mơ và khao khát, nhưng lại bị cuốn vào vòng xoáy chật hẹp của cuộc sống thường nhật.

Nếu ta lo thoả mãn những cơn khát vật chất tạm thời hay tạo ra những nhu cầu giả tạo và dồn hết tâm trí vào đó như một cuộc chạy đua, thì chúng ta sẽ không bao giờ lấy làm đủ, sẽ lại “khát” và chết mòn vì “khát”.

Lm. Giuse Ngô Ngọc Khanh, OFM

Nguồn: Sống Lời Chúa – Bayard Việt Nam

Bài trước Bài sau