Thứ Ba Tuần VI – Mùa Phục Sinh
Cv 16,22-34 • Tv 137,1-2a.2bc-3.7c-8 (Đ. x. c.7c) • Ga 16,5-11
Nếu Thầy không ra đi, Đấng Bảo Trợ sẽ không đến với anh em.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan
5 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Bây giờ Thầy đến cùng Đấng đã sai Thầy, và không ai trong anh em hỏi: ‘Thầy đi đâu?’ 6 Nhưng vì Thầy nói ra các điều ấy, nên lòng anh em tràn ngập ưu phiền. 7 Song, Thầy nói thật với anh em: Thầy ra đi thì có lợi cho anh em. Thật vậy, nếu Thầy không ra đi, Đấng Bảo Trợ sẽ không đến với anh em; nhưng nếu Thầy đi, Thầy sẽ sai Đấng ấy đến với anh em. 8 Khi Người đến, Người sẽ chứng minh rằng thế gian sai lầm về tội lỗi, về sự công chính và việc xét xử: 9 về tội lỗi: vì chúng không tin vào Thầy ; 10 về sự công chính: vì Thầy đến cùng Chúa Cha, và anh em không còn thấy Thầy nữa; 11 về việc xét xử: vì Thủ lãnh thế gian này đã bị xét xử rồi.”
Suy niệm: Nỗi Buồn Sẽ Trở Thành Niềm Vui Trong Chúa Thánh Thần
Trong bài Tin Mừng hôm nay, trong khung cảnh Bữa Tiệc Ly, Đức Giêsu hướng đến nỗi buồn của các môn đệ. Các ông nghe Người nói về việc Người sẽ về cùng Chúa Cha. Các ông hiểu rằng theo một nghĩa nào đó, Người sắp rời xa mình, và điều ấy khiến các ông buồn sầu. Đức Giêsu muốn cho các ông thấy rằng việc Người ra đi lại chính là để phục vụ các ông, bởi chỉ khi ra đi Người mới có thể hiện diện với các ông qua Chúa Thánh Thần. Người phải ra đi để Đấng Bảo Trợ là Chúa Thánh Thần đến với các ông; và khi Chúa Thánh Thần ngự đến, các ông cũng như mọi môn đệ tương lai sẽ cảm nghiệm sự hiện diện của Đức Giêsu theo một cách thức mới mẻ và kỳ diệu hơn.
Các môn đệ phải để Đức Giêsu ra đi để rồi lại được đón nhận Người theo cách giúp Người hoạt động nơi họ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nỗi buồn của các môn đệ khi Đức Giêsu rời xa sẽ nhường chỗ cho niềm vui vào sáng Phục Sinh và còn kéo dài mãi về sau.
Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta cũng phải đi qua kinh nghiệm đau đớn của sự buông bỏ, mất mát, để bước vào một sự sống lớn lao và viên mãn hơn. Việc lớn lên trong Chúa, lớn lên trong Thần Khí, thường bao hàm nỗi đau của việc từ bỏ và để cho một điều gì đó qua đi. Như Đức Giêsu đã nói trước đó trong Tin Mừng Gioan: hạt lúa phải rơi xuống đất và chết đi thì mới sinh được nhiều hoa trái.
Tuy nhiên, Chúa luôn ở cùng chúng ta trong những cái chết dẫn đến sự sống mới, cũng như Người đã ở với các môn đệ trong nỗi buồn khi Người rời xa họ. Người đồng hành với chúng ta qua thung lũng tối tăm để dẫn chúng ta tới dòng nước an nghỉ mà lòng ta hằng khao khát, dòng nước có thể hồi sinh tâm hồn đang mệt mỏi và u sầu của chúng ta.
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflection





