THỨ TƯ TUẤN XXII MÙA THƯỜNG NIÊN
1 Cr 3, 1-9 • Tv 32, 12-13.14-15.20-21 (Đ.c. 12b) • Lc 4, 38-44
Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa,
vì tôi được sai đi cốt để làm việc đó!
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca
38 Khi ấy, Đức Giê-su rời khỏi hội đường, đi vào nhà ông Si-môn. Bấy giờ, bà mẹ vợ ông Si-môn đang bị sốt nặng. Họ xin Người chữa bà. 39 Đức Giê-su cúi xuống gần bà, ra lệnh cho cơn sốt, và cơn sốt biến mất: tức khắc bà trỗi dậy phục vụ các ngài.
40 Lúc mặt trời lặn, tất cả những ai có người đau yếu mắc đủ thứ bệnh hoạn tật nguyền, đều đưa tới Người. Người đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa họ. 41 Quỷ cũng xuất khỏi nhiều người, và la lên rằng: “Ông là Con Thiên Chúa!” Người quát mắng, không cho phép chúng nói, vì chúng biết Người là Đấng Ki-tô.
42 Sáng ngày, Người đi ra một nơi hoang vắng. Đám đông tìm Người, đến tận nơi Người đã đến, và muốn giữ Người lại, kẻo Người bỏ họ mà đi. 43 Nhưng Người nói với họ: “Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa, vì tôi được sai đi cốt để làm việc đó.” 44 Và Người rao giảng trong các hội đường miền Giu-đê.
Chú giải Tin Mừng Lc 4, 38-44
Sau khi rời hội đường, nơi Chúa Giê-su chữa lành một người bị thần ô uế ám, Người đi thẳng đến nhà ông Phêrô. Hôm ấy là ngày sabát, nên Chúa Giêsu không thể đi lại nhiều hay thực hiện những công việc đáng kể. Dường như Người đã dùng ngôi nhà này làm nơi lưu trú mỗi khi ở Caphácnaum và vùng Galilê lân cận. Chúa Giê-su “không có chỗ tựa đầu”, không có nơi ở riêng, nhưng rõ ràng Người không phải là người vô gia cư. Luôn có những người sẵn lòng đón tiếp và cho Người trú ngụ — một truyền thống hiếu khách của người Trung Đông và cũng là mẫu gương cho các Kitô hữu ở mọi thời đại và mọi nơi.
Mẹ vợ ông Phê-rô đang bị cơn sốt hành hạ, và các môn đệ xin Chúa Giê-su cứu chữa bà. Người cúi xuống trên bà, ra lệnh cho cơn sốt, và cơn sốt rời khỏi bà. Ngay lập tức, bà đứng dậy phục vụ Chúa Giê-su và những người đi cùng Người.
Ở đây có một bài học đáng suy nghĩ. Sức khỏe và sự chữa lành không chỉ dành cho riêng cá nhân. Khi được chữa lành, bà lập tức được đưa trở lại đời sống cộng đoàn và trở về với bổn phận phục vụ cộng đoàn ấy. Điều này không chỉ vì bà là phụ nữ! Nếu người được chữa lành là cha vợ của ông Phê-rô thì cũng vậy. Bao lâu còn khỏe mạnh, sức lực của chúng ta phải được dùng để xây dựng cộng đoàn chứ không chỉ để thoả mãn những nhu cầu hay niềm vui riêng của mình.
Phần còn lại của trình thuật Tin Mừng diễn ra “lúc mặt trời lặn”, và chúng ta cần nhớ rằng hôm ấy là ngày sa-bát. Ngày sa-bát bắt đầu từ lúc mặt trời lặn chiều thứ Sáu cho đến lúc mặt trời lặn chiều thứ Bảy (vì thế, khi Chúa Giê-su chịu chết vào chiều thứ Sáu, việc mai táng Người phải được tiến hành gấp rút trước khi ngày sa-bát bắt đầu). Theo truyền thống, người Do-thái không được đi quá một quãng đường nhất định và cũng không được mang vác đồ vật. Chỉ sau khi mặt trời lặn, người ta mới có thể đưa các bệnh nhân đến với Chúa Giê-su.
Ngay khi ngày sa-bát kết thúc, đông đảo dân chúng đem những người đau yếu đến với Người:
“Người đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa họ.”
Như Chúa Giê-su đã công bố trong hội đường Nazarét, Nước Thiên Chúa đã đến và đang đi vào cuộc đời con người, đem lại cho họ sức khoẻ và sự toàn vẹn.
Nhiều người cũng được giải thoát khỏi quyền lực của các thần dữ. Những thần ấy kêu lên với Chúa Giê-su:
“Ông là Con Thiên Chúa!”
Như chúng ta đã nói trước đây, bằng cách gọi đúng tước hiệu của Chúa Giê-su, chúng hy vọng có thể áp đặt một thứ quyền lực trên Người. Dĩ nhiên, điều đó hoàn toàn vô ích. Những trường hợp này thực sự là bị quỷ ám, hay là những rối loạn tâm lý hoặc tinh thần khiến người ta có những hành vi bất thường, thậm chí gây tổn thương cho chính mình và cho người khác, thì bản văn không cho chúng ta biết rõ. Nhưng điều rõ ràng là sự hiện diện của Nước Thiên Chúa đang được cảm nhận một cách cụ thể.
Đến lúc rạng đông — sau khi Chúa Giê-su đã dành cả đêm để phục vụ dân chúng — Người đi ra một nơi thanh vắng. Hoang địa là nơi con người gặp gỡ Thiên Chúa và rất có thể, như Tin Mừng Mác-cô cho biết, Chúa Giê-su đến đó để cầu nguyện và ở một mình với Chúa Cha.
Những người đã chứng kiến tất cả những gì Người làm cho họ muốn giữ Người ở lại. Thái độ của họ hoàn toàn trái ngược với thái độ của dân làng Na-da-rét. Nhưng Chúa Giê-su không thể và cũng không muốn chỉ ở lại với họ:
“Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa, vì tôi được sai đi cốt để làm việc đó.”
Vì thế, Tin Mừng cho biết Người tiếp tục rao giảng trong các hội đường miền Giuđê — vùng phía nam đất nước, mặc dù từ “Giuđê” ở đây cũng có thể được hiểu theo nghĩa rộng, chỉ toàn bộ lãnh thổ của người Do-thái. Không một nơi nào có thể độc chiếm sự hiện diện và sứ vụ của Người.
Chúng ta cần gắn bó với Chúa Giê-su và luôn ở gần Người, nhưng không thể giữ chặt Người cho riêng mình đến mức ngăn cản người khác cảm nhận được bàn tay chữa lành của Người. Trái lại, với tư cách là môn đệ Chúa, sứ mạng của chúng ta là giúp cho càng nhiều người càng tốt được nhận biết và cảm nghiệm tình yêu, lòng thương xót và quyền năng chữa lành của Người.
Nguồn: https://sacredspace.com/commentary/o2223g/
Sống Lời Chúa:
Hôm nay, tôi được mời gọi nhìn lại những ơn lành Chúa đã ban cho mình: sức khoẻ, thời giờ, khả năng và cả những lần Người nâng tôi dậy sau yếu đuối. Như mẹ vợ ông Phêrô, được Chúa chữa lành là để đứng dậy phục vụ. Tôi sẽ không giữ những ân huệ ấy cho riêng mình, nhưng cố gắng biến chúng thành một cử chỉ yêu thương cụ thể dành cho người bên cạnh. Đồng thời, tôi cũng học nơi Chúa Giêsu một trái tim rộng mở: gắn bó với Chúa nhưng không giữ Chúa cho riêng mình, để qua lời nói, sự cảm thông và việc làm của tôi, người khác cũng có thể cảm nhận được tình yêu và lòng thương xót của Người.





