THỨ HAI TUẤN XXII MÙA THƯỜNG NIÊN
1 Cr 2, 1-5 • Tv 118, 97-98.99-100.101-102 (Đ.c. 97a) Lc 4, 16-30
Chúa sai tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn.
Không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca
16 Khi ấy, Đức Giê-su đến Na-da-rét, là nơi Người đã được dưỡng dục. Người vào hội đường như Người vẫn quen làm trong ngày sa-bát, và đứng lên đọc Sách Thánh. 17 Họ trao cho Người cuốn sách ngôn sứ I-sai-a. Người mở ra, gặp đoạn chép rằng: 18 Thần Khí Đức Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, 19 công bố một năm hồng ân của Đức Chúa.
20 Đức Giê-su cuộn sách lại, trả cho người giúp việc hội đường rồi ngồi xuống. Trong hội đường, trăm con mắt đều đổ dồn về phía Người. 21 Người bắt đầu nói với họ: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe.” 22 Mọi người đều tán thành và thán phục những lời ân sủng từ miệng Người nói ra.
Họ bảo nhau: “Ông này không phải là con ông Giu-se đó sao?” 23 Người nói với họ: “Hẳn là các ông muốn nói với tôi câu tục ngữ: Thầy lang ơi, hãy chữa lấy mình! Tất cả những gì chúng tôi nghe nói ông đã làm tại Ca-phác-na-um, ông cũng hãy làm tại đây, tại quê ông xem nào!” 24 Người nói tiếp: “Tôi bảo thật các ông: không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.
25 “Thật vậy, tôi nói cho các ông hay: vào thời ông Ê-li-a, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nước phải đói kém dữ dội, thiếu gì bà goá ở trong nước Ít-ra-en; 26 thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Xa-rép-ta miền Xi-đôn. 27 Cũng vậy, vào thời ngôn sứ Ê-li-sa, thiếu gì người phong hủi ở trong nước Ít-ra-en, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Na-a-man, người xứ Xy-ri thôi.”
28 Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. 29 Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành -thành này được xây trên núi-. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực. 30 Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.
Suy niệm: Một Thiên Chúa Không Biên Giới
Ngay từ đầu, Đức Giêsu đã ý thức rất rõ về sứ mạng của mình. Khi trở về quê hương và giảng dạy trong hội đường địa phương, Người đã có thể công bố điều cốt lõi trong sứ mạng ấy. Người dựa vào một đoạn sách ngôn sứ Isaia, trong đó vị ngôn sứ nói lên trọng tâm sứ mạng của mình, và Đức Giêsu hoàn toàn nhận lấy lời công bố ấy làm sứ mạng của chính Người.
Đức Giêsu biết rằng sứ mạng của Người hướng đến toàn thể nhân loại, nhưng Người cũng biết mình phải đặc biệt quan tâm đến người nghèo khó, kẻ bị giam cầm, người mù và những người bị áp bức. Người được sai đến để công bố năm hồng ân của Chúa cho mọi người, nhưng cách riêng cho những ai có thể cảm thấy mình không còn được Thiên Chúa đoái thương. Những người đang phải vật lộn với cuộc sống có thể nghĩ rằng những khốn khó của họ là dấu chỉ Thiên Chúa không hài lòng với họ.
Nếu ngôn sứ Isaia giúp Đức Giêsu diễn tả trọng tâm sứ mạng của Người, thì hai ngôn sứ khác là Êlia và Êlisa lại cho thấy phạm vi của sứ mạng ấy. Cả hai vị ngôn sứ này không chỉ thi hành sứ vụ cho dân Israel mà còn cho cả những người ngoài Israel: Êlia đến với một bà goá ở Xiđôn, thuộc xứ Phênixi; còn Êlisa chữa lành cho Naaman, một vị tướng của quân đội Syria. Người Phênixi và người Syria vốn luôn bị xem là những kẻ thù không đội trời chung của Israel.
Qua đó, Đức Giêsu muốn nói rằng sứ mạng công bố ân huệ của Thiên Chúa sẽ ôm lấy toàn thể nhân loại, kể cả những người bị Israel xem là kẻ thù. Điều này thật quá sức chịu đựng đối với dân thành Nadarét. Họ phẫn nộ trước cái nhìn của Đức Giêsu về một Thiên Chúa đoái thương mọi người không phân biệt, đến nỗi họ tìm cách xô Người xuống vực từ triền núi nơi thành của họ được xây dựng.
Biến cố ấy phần nào báo trước điều sẽ xảy đến với Đức Giêsu tại Giêrusalem. Hình ảnh Thiên Chúa của dân Nadarét quá nhỏ bé, và họ không thể chấp nhận cái nhìn rộng lớn hơn rất nhiều về Thiên Chúa mà Đức Giêsu đang mạc khải. Mỗi chúng ta cũng cần không ngừng quay về với Đức Giêsu để bảo đảm rằng Thiên Chúa mà chúng ta hình dung không trở nên quá nhỏ bé. Người mời gọi chúng ta mở lòng đón nhận điều mà thánh Phaolô gọi là “sự viên mãn của Thiên Chúa”, đồng thời khám phá “chiều rộng, chiều dài, chiều cao và chiều sâu” của tình yêu Thiên Chúa nơi Đức Kitô — một tình yêu “vượt quá sự hiểu biết”.
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflection
Sống Lời Chúa:
Bài Tin Mừng hôm nay mang đến một thách đố lớn cho mỗi người chúng ta. Hôm nay chúng ta cùng nhau tập vượt qua định kiến, vượt qua thái độ coi thường những điều giản dị quanh mình, và sẵn sàng trở thành cánh tay nối dài của Chúa để đem tình yêu và lòng trắc ẩn đến cho những người dễ bị tổn thương nhất.





