LỄ SINH NHẬT ĐỨC TRINH NỮ MARIA
Mk 5,1-4a • Tv 12,6ab.6cd. (Đ.c.Is 61,10) • Mt 1-16.18-23
Người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần.
✠ Khởi đầu Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Mátthêu
1 Đây là gia phả Đức Giê-su Ki-tô, con cháu vua Đa-vít, con cháu tổ phụ Áp-ra-ham:
2 Ông Áp-ra-ham sinh I-xa-ác; I-xa-ác sinh Gia-cóp; Gia-cóp sinh Giu-đa và các anh em ông này ; 3 Giu-đa ăn ở với Ta-ma sinh Pe-rét và De-rác; Pe-rét sinh Khét-xơ-ron; Khét-xơ-ron sinh A-ram; 4 A-ram sinh Am-mi-na-đáp; Am-mi-na-đáp sinh Nác-son; Nác-son sinh Xan-môn; 5 Xan-môn lấy Ra-kháp sinh Bô-át; Bô-át lấy Rút sinh Ô-vết ; Ô-vết sinh Gie-sê; 6 ông Gie-sê sinh Đa-vít.
Vua Đa-vít lấy vợ ông U-ri-gia sinh Sa-lô-môn; 7 Sa-lô-môn sinh Rơ-kháp-am; Rơ-kháp-am sinh A-vi-gia; A-vi-gia sinh A-xa; 8 A-xa sinh Giơ-hô-sa-phát; Giơ-hô-sa-phát sinh Giô-ram; Giô-ram sinh Út-di-gia; 9 Út-di-gia sinh Gio-tham; Gio-tham sinh A-khát; A-khát sinh Khít-ki-gia; 10 Khít-ki-gia sinh Mơ-na-se; Mơ-na-se sinh A-môn; A-môn sinh Giô-si-gia; 11 Giô-si-gia sinh Giơ-khon-gia và các anh em vua này; kế đó là thời lưu đày ở Ba-by-lon.
12 Sau thời lưu đày ở Ba-by-lon, Giơ-khon-gia sinh San-ti-ên; San-ti-ên sinh Dơ-rúp-ba-ven; 13 Dơ-rúp-ba-ven sinh A-vi-hút; A-vi-hút sinh En-gia-kim; En-gia-kim sinh A-do; 14 A-do sinh Xa-đốc; Xa-đốc sinh A-khin; A-khin sinh Ê-li-hút; 15 Ê-li-hút sinh E-la-da; E-la-da sinh Mát-than; Mát-than sinh Gia-cóp; 16 Gia-cóp sinh Giu-se, chồng của bà Ma-ri-a, bà là mẹ Đức Giê-su cũng gọi là Đấng Ki-tô.
18 Sau đây là gốc tích Đức Giê-su Ki-tô: bà Ma-ri-a, mẹ Người, đã thành hôn với ông Giu-se. Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống, bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần. 19 Ông Giu-se, chồng bà, là người công chính và không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo. 20 Ông đang toan tính như vậy, thì kìa sứ thần Chúa hiện đến báo mộng cho ông rằng: “Này ông Giu-se, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Ma-ri-a vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. 21 Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giê-su, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ.” 22 Tất cả sự việc này xảy ra là để ứng nghiệm lời Chúa phán xưa qua miệng ngôn sứ: 23 Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-en, nghĩa là “Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.”
Chú giải Mk 5,1-4 hoặc Rm 8,28-30; Mt 1,1-16.18-23
Bài Tin Mừng hôm nay trình bày gia phả của Đức Giêsu theo thánh Mátthêu, được đặt ngay ở phần mở đầu Tin Mừng của ngài. Phần gia phả này phần lớn được sắp xếp theo một cấu trúc có chủ ý, gồm ba nhóm, mỗi nhóm 14 thế hệ, tổng cộng là 42 thế hệ. Gia phả bắt đầu với Ápraham, tổ phụ của dân Thiên Chúa, rồi tiếp nối với nhiều tên tuổi quen thuộc trong trình thuật Kinh Thánh Cựu Ước.
Đó là một tập hợp rất đa dạng: có những người rất tốt lành, nhưng cũng có những người chẳng tốt lành chút nào. Trong danh sách còn có bốn người phụ nữ, mỗi người mang một câu chuyện đặc biệt riêng. Tất cả phản ánh lịch sử rất đa dạng của dân Thiên Chúa, một lịch sử đan xen giữa trung thành và bất trung. Đức Giêsu, Con Thiên Chúa nhập thể, đã thực sự đi vào và đồng hoá với thế giới của chúng ta.
“Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta.”
(Ga 1,14)
Người đã cư ngụ giữa tất cả chúng ta: người tốt, kẻ xấu và cả những người chẳng tốt cũng chẳng xấu. Đức Maria cũng được sinh ra trong thế giới này và, giống như Con của Mẹ, Mẹ không vướng mắc tội lỗi — tuy nhiên, khác với Người, Mẹ hoàn toàn thuộc về thế giới nhân loại này. Dòng gia phả đi xuống đến thánh Giuse, “chồng của bà Maria”. Nhưng chính từ Đức Maria mà Đức Giêsu, Đấng Kitô, được sinh ra.
Ngôn sứ Mikha: Đấng Mêsia sẽ xuất thân từ Bêlem
Có hai bài đọc được đề nghị để chọn làm Bài đọc I. Bài thứ nhất trích từ sách ngôn sứ Mikha. Trước đó, vị ngôn sứ đã lên tiếng chống lại các nhà lãnh đạo Israel, những người đang phải trả giá đắt vì đường lối tội lỗi của mình. Trong đoạn đọc hôm nay, ông nói đến việc Israel sẽ được phục hồi nhờ một Đấng Mêsia.
Ngay trước đoạn này, Mikha nói lời chống lại Giêrusalem — được gọi bằng tên biểu tượng Bat-gader — đang bị quân Assyria vây hãm. Nhưng trong đoạn hôm nay, ông đặt vị vua đầy quyền thế của Israel đang bị bao vây tương phản với thành phố và thị tộc nhỏ bé Bêlem-Épratha:
“…ngươi là một trong những thị tộc nhỏ bé nhất của Giuđa…”
Thế nhưng, chính từ nơi nhỏ bé và chẳng đáng kể ấy:
“…từ nơi ngươi, Ta sẽ cho xuất hiện
một vị có sứ mạng thống lãnh Israel;
nguồn gốc của Người có từ thuở trước,
từ những ngày xa xưa.”
Nguồn gốc của Người thuộc về dòng dõi vương giả của vua Đavít.
Đức Chúa sẽ để mặc dân Người cho đến thời:
“…khi người sản phụ sinh con;
bấy giờ những anh em sống sót của người con đó
sẽ trở về với con cái Israel.”
Hình ảnh “người sản phụ sinh con” rõ ràng hướng đến Đức Maria, Mẹ của Đấng Mêsia. Và Người Con ấy, với sức mạnh của Đức Chúa:
“…sẽ đứng lên chăn dắt đoàn chiên… Người sẽ nên cao cả
cho đến tận cùng cõi đất…”
Các sách Tin Mừng sẽ cho thấy tất cả những lời tiên báo ấy được ứng nghiệm nơi Đức Giêsu như thế nào. Và việc Đấng Mêsia nhập thể được sinh ra đã diễn ra qua Đức Maria. Vì thế, không có gì đáng ngạc nhiên khi chúng ta long trọng mừng ngày sinh của một con người đặc biệt như Mẹ; cũng chẳng có gì lạ khi chính Mẹ, để được chuẩn bị cho sứ mạng ấy, đã được Thiên Chúa ban cho những ân huệ và ân sủng đặc biệt.
Thư Rôma: Được kêu gọi theo ý định của Thiên Chúa
Bài đọc I thứ hai được chọn từ thư thánh Phaolô gửi tín hữu Rôma. Thánh Phaolô nói về việc mỗi người đều được Thiên Chúa tuyển chọn cách đặc biệt:
“Chúng ta biết rằng: Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh ích cho những ai yêu mến Người, tức là cho những kẻ được Người kêu gọi theo ý định của Người.”
Đây là một lời rất quan trọng mà chúng ta cần ghi khắc trong lòng. Chúng ta thấy điều ấy nơi sự đón nhận của Đức Maria trước lời mời gọi của sứ thần, mặc dù lúc đó Mẹ chưa hiểu đầy đủ tất cả những hệ quả mà lời xin vâng ấy sẽ đem lại.
Giống như Đức Maria, tất cả chúng ta đều được Thiên Chúa kêu gọi để “nên đồng hình đồng dạng với Con của Người”, nhờ đó Đức Giêsu trở thành trưởng tử giữa một đàn em đông đúc. Dĩ nhiên, chính Đức Maria, dù là Mẹ của Đức Giêsu, cũng hoàn toàn nên đồng hình đồng dạng với Con Đường của Con Mẹ.
Những lời cuối cùng của đoạn thư cũng được áp dụng một cách đặc biệt cho Đức Maria:
“Những ai Người đã tiền định, thì Người cũng kêu gọi; những ai Người đã kêu gọi, thì Người cũng làm cho nên công chính; những ai Người đã làm cho nên công chính, thì Người cũng cho hưởng phúc vinh quang.”
Ngay từ giây phút đầu tiên hiện hữu, Đức Maria đã hoàn toàn thuận theo thánh ý của Con Mẹ. Vì thế, Mẹ xứng đáng được hưởng vinh quang đặc biệt mà Mẹ đã đạt tới sau khi hoàn tất cuộc đời trần thế.
Nguồn: https://sacredspace.com/commentary/f0908r/





