Không ai đã từng thấy Thiên Chúa như Người là. Thế nhưng, Thiên Chúa không hoàn toàn vô hình đối với chúng ta; Người không ở mãi trong tình trạng hoàn toàn bất khả tiếp cận. “Thiên Chúa đã yêu chúng ta trước,” Thư thứ nhất của thánh Gioan nói (x. 1 Ga 4,10), và tình yêu ấy của Thiên Chúa đã tỏ hiện giữa chúng ta. Tình yêu ấy đã trở nên hữu hình, vì Thiên Chúa “đã sai Con Một của Người đến thế gian, để nhờ Con Một mà chúng ta được sống” (1 Ga 4,9).
Thiên Chúa đã làm cho mình trở nên hữu hình: nơi Đức Giêsu, chúng ta có thể thấy Chúa Cha (x. Ga 14,9). Thật vậy, Thiên Chúa tỏ mình ra qua nhiều cách thế. Trong câu chuyện tình yêu được Kinh Thánh thuật lại, Người tiến đến gần chúng ta; Người tìm cách chinh phục trái tim chúng ta — cho đến Bữa Tiệc Ly, cho đến cạnh sườn bị đâm thâu trên thập giá, cho đến những lần hiện ra sau Phục Sinh, và qua những kỳ công lớn lao mà nhờ hoạt động của các Tông Đồ, Người đã hướng dẫn Hội Thánh sơ khai trên hành trình của mình.
Chúa cũng không vắng mặt trong lịch sử Hội Thánh về sau. Người không ngừng gặp gỡ chúng ta, qua những người nam nữ phản chiếu sự hiện diện của Người, qua Lời Người, qua các bí tích, và cách đặc biệt nơi Thánh Thể. Trong phụng vụ của Hội Thánh, trong lời cầu nguyện của Hội Thánh, trong cộng đoàn tín hữu đang sống, chúng ta cảm nghiệm tình yêu của Thiên Chúa; chúng ta nhận ra sự hiện diện của Người, và nhờ đó học biết nhận ra sự hiện diện ấy trong đời sống hằng ngày. Người đã yêu chúng ta trước, và Người vẫn tiếp tục yêu như thế. Vì vậy, chúng ta cũng có thể đáp lại bằng tình yêu. Thiên Chúa không đòi hỏi nơi chúng ta một thứ cảm xúc mà tự sức mình chúng ta không thể tạo ra. Người yêu chúng ta; Người làm cho chúng ta thấy và cảm nghiệm tình yêu của Người; và vì Người đã “yêu chúng ta trước,” nên tình yêu cũng có thể nảy nở nơi chúng ta như một lời đáp trả. —
—Thông điệp Deus Caritas Est,, số 17





