Ngày thứ ba trong tuần Bát Nhật Phục Sinh
Cv 2,36-41 • Tv 32,4-5.18-19.20 và 22 (Đ. c.5b) • Ga 20,11-18
Tôi đã thấy Chúa, và Người đã nói với tôi.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan
11 Khi ấy, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, 12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân. 13 Thiên thần hỏi bà: “Này bà, sao bà khóc?” Bà thưa: “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu!” 14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su. 15 Đức Giê-su nói với bà: “Này bà, sao bà khóc? Bà tìm ai?” Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói: “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về.” 16 Đức Giê-su gọi bà: “Ma-ri-a!” Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri: “Ráp-bu-ni!” (nghĩa là ‘Lạy Thầy’). 17 Đức Giê-su bảo: “Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: ‘Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em’.” 18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ: “Tôi đã thấy Chúa”, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.
Suy niệm: Khi Chúa gọi tên, nỗi buồn hoá niềm vui
Trong Tin Mừng theo thánh Luca, một nhóm phụ nữ khóc thương khi Chúa Giêsu vác thập giá lên đồi Canvê. Trong trình thuật Tin Mừng, nước mắt thường gắn liền với cái chết, kể cả cái chết của Chúa Giêsu. Trong bài Tin Mừng hôm nay, bà Maria Mađalêna cũng đang khóc, dù đó là buổi sáng Chúa Nhật Phục Sinh đầu tiên. Tâm trạng của bà vẫn còn chìm trong nỗi đau về cái chết của Chúa. Việc bà phát hiện ngôi mộ trống vẫn chưa thể xua tan nỗi buồn ấy. Chỉ khi Đấng Phục Sinh hiện ra với bà, bà mới bước vào ánh sáng và niềm vui của Phục Sinh. Chính xác hơn, chính khi Người gọi đích danh tên bà, cuộc đời bà đã được biến đổi.
Chúng ta đang bước vào mùa Phục Sinh kéo dài bảy tuần. Dù về phụng vụ, đây là mùa của niềm vui, nhưng trong thực tế, chúng ta vẫn có thể trải qua nỗi buồn sâu sắc, nhất là khi mất đi người thân yêu. Bài Tin Mừng hôm nay nhắc nhở rằng trong những giây phút đau buồn và mất mát ấy, Đấng Phục Sinh đang đứng trước chúng ta, gọi chúng ta bằng chính tên mình. Người là vị Mục Tử nhân lành, Đấng biết từng con chiên của mình và luôn hiện diện với cây gậy và cây trượng để dẫn dắt chúng ta qua những thung lũng tối tăm.
Chúng ta có thể không luôn nhận ra sự hiện diện của Chúa, như Maria Mađalêna ban đầu đã không nhận ra Người và tưởng Người là người làm vườn. Thế nhưng, Người vẫn đứng đó trước chúng ta, ở bất cứ nơi đâu chúng ta hiện diện trên hành trình cuộc đời. Người đã hứa sẽ ở cùng chúng ta cho đến tận thế. Mùa Phục Sinh này là cơ hội để chúng ta nhạy bén hơn trước những cách thế khác nhau mà Chúa đang hiện diện với chúng ta, đặc biệt trong những lúc đau buồn và mất mát.
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections





