Chúa Nhật Tuần IV – Mùa Chay (Năm A)
1 Sm 16,1b.6-7.10-13a • Tv 22,1-3a.3b-4.5.6 (Đ. c.1) • Ep 5,8-14 • Ga 9,1-41-14
Anh mù đến rửa ở hồ Si-lô-ác và khi về thì nhìn thấy được.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan
1Khi ấy, ra khỏi Đền Thờ, Đức Giê-su nhìn thấy một người mù từ thuở mới sinh. 2 Các môn đệ hỏi Người: “Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta?” 3 Đức Giê-su trả lời: “Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh. 4 Chúng ta phải thực hiện công trình của Đấng đã sai Thầy, khi trời còn sáng; đêm đến, không ai có thể làm việc được. 5 Bao lâu Thầy còn ở thế gian, Thầy là ánh sáng thế gian.”
6 Nói xong, Đức Giê-su nhổ nước miếng xuống đất, trộn thành bùn và xức vào mắt người mù, 7 rồi bảo anh ta: “Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa” (Si-lô-ác có nghĩa là: người được sai phái). Vậy anh ta đến rửa ở hồ, và khi về thì nhìn thấy được.
8 Các người láng giềng và những kẻ trước kia thường thấy anh ta ăn xin mới nói: “Hắn không phải là người vẫn ngồi ăn xin đó sao?” 9 Có người nói: “Chính hắn đó!” Kẻ khác lại rằng: “Không phải đâu! Nhưng là một đứa nào giống hắn đó thôi!” Còn anh ta thì quả quyết: “Chính tôi đây!” 10 Người ta liền hỏi anh: “Vậy, làm sao mắt anh lại mở ra được như thế?” 11 Anh ta trả lời: “Người tên là Giê-su đã trộn một chút bùn, xức vào mắt tôi, rồi bảo: ‘Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa.’ Tôi đã đi, đã rửa và tôi nhìn thấy.” 12 Họ lại hỏi anh: “Ông ấy ở đâu?” Anh ta đáp: “Tôi không biết.”
13 Họ dẫn kẻ trước đây bị mù đến với những người Pha-ri-sêu. 14 Nhưng ngày Đức Giê-su trộn chút bùn và làm cho mắt anh ta mở ra lại là ngày sa-bát. 15 Vậy, các người Pha-ri-sêu hỏi thêm một lần nữa làm sao anh nhìn thấy được. Anh trả lời: “Ông ấy lấy bùn thoa vào mắt tôi, tôi rửa và tôi nhìn thấy.” 16 Trong nhóm Pha-ri-sêu, người thì nói: “Ông ta không thể là người của Thiên Chúa được, vì không giữ ngày sa-bát”; kẻ thì bảo: “Một người tội lỗi sao có thể làm được những dấu lạ như vậy?” Thế là họ đâm ra chia rẽ. 17 Họ lại hỏi người mù: “Còn anh, anh nghĩ gì về người đã mở mắt cho anh?” Anh đáp : “Người là một vị ngôn sứ!”
18 Người Do-thái không tin là trước đây anh bị mù mà nay nhìn thấy được, nên đã gọi cha mẹ anh ta đến. 19 Họ hỏi: “Anh này có phải là con ông bà không? Ông bà nói là anh bị mù từ khi mới sinh, vậy sao bây giờ anh lại nhìn thấy được?” 20 Cha mẹ anh đáp: “Chúng tôi biết nó là con chúng tôi, nó bị mù từ khi mới sinh. 21 Còn bây giờ làm sao nó thấy được, chúng tôi không biết, hoặc có ai đã mở mắt cho nó, chúng tôi cũng chẳng hay. Xin các ông cứ hỏi nó; nó đã khôn lớn rồi, nó có thể tự khai được.” 22 Cha mẹ anh nói thế vì sợ người Do-thái. Thật vậy, người Do-thái đã đồng lòng trục xuất khỏi hội đường kẻ nào dám tuyên xưng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô. 23 Vì thế, cha mẹ anh mới nói: “Nó đã khôn lớn rồi, xin các ông cứ hỏi nó.”
24 Một lần nữa, họ gọi người trước đây bị mù đến và bảo: “Anh hãy tôn vinh Thiên Chúa. Chúng ta đây, chúng ta biết ông ấy là người tội lỗi.” 25 Anh ta đáp: “Ông ấy có phải là người tội lỗi hay không, tôi không biết. Tôi chỉ biết một điều: trước đây tôi bị mù mà nay tôi nhìn thấy được!” 26 Họ mới nói với anh: “Ông ấy đã làm gì cho anh? Ông ấy đã mở mắt cho anh thế nào?” 27 Anh trả lời: “Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông vẫn không chịu nghe. Tại sao các ông còn muốn nghe lại chuyện đó nữa? Hay các ông cũng muốn làm môn đệ ông ấy chăng?” 28 Họ liền mắng nhiếc anh: “Có mày mới là môn đệ của ông ấy; còn chúng ta, chúng ta là môn đệ của ông Mô-sê. 29 Chúng ta biết rằng Thiên Chúa đã nói với ông Mô-sê; nhưng chúng ta không biết ông Giê-su ấy bởi đâu mà đến.” 30 Anh đáp: “Kể cũng lạ thật ! Các ông không biết ông ấy bởi đâu mà đến, thế mà ông ấy lại là người đã mở mắt tôi ! 31 Chúng ta biết: Thiên Chúa không nhậm lời những kẻ tội lỗi; còn ai kính sợ Thiên Chúa và làm theo ý của Người, thì Người nhậm lời kẻ ấy. 32 Xưa nay chưa hề nghe nói có ai đã mở mắt cho người mù từ lúc mới sinh. 33 Nếu không phải là người bởi Thiên Chúa mà đến, thì ông ta đã chẳng làm được gì.” 34 Họ đối lại: “Mày sinh ra tội lỗi ngập đầu, thế mà mày lại muốn làm thầy chúng ta ư?” Rồi họ trục xuất anh.
35 Đức Giê-su nghe nói họ đã trục xuất anh. Khi gặp lại anh, Người hỏi: “Anh có tin vào Con Người không?” 36 Anh đáp: “Thưa Ngài, Đấng ấy là ai để tôi tin?” 37 Đức Giê-su trả lời: “Anh đã thấy Người. Chính Người đang nói với anh đây.” 38 Anh nói: “Thưa Ngài, tôi tin.” Rồi anh sấp mình xuống trước mặt Người. 39 Đức Giê-su nói: “Tôi đến thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù!”
40 Những người Pha-ri-sêu đang ở đó với Đức Giê-su nghe vậy, liền lên tiếng: “Thế ra cả chúng tôi cũng đui mù hay sao?” 41 Đức Giê-su bảo họ: “Nếu các ông đui mù, thì các ông đã chẳng có tội. Nhưng giờ đây các ông nói rằng: ‘Chúng tôi thấy’, nên tội các ông vẫn còn !”
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Khi Đôi Mắt Được Mở Ra
Bài Tin Mừng hôm nay khiến tôi tự hỏi: “Tôi nhìn thấy rõ đến mức nào?” Hầu hết chúng ta nhìn khá rõ bằng đôi mắt thể lý, dù nhiều người cần đeo kính. Chúng ta cũng cần khám mắt định kỳ để chắc chắn rằng kính vẫn phù hợp với nhu cầu của mình. Có người chỉ cần kính để đọc sách, có người chỉ cần để nhìn xa, và cũng có người — như tôi — cần kính cho cả hai. Chúng ta có thể biết ơn vì đôi kính giúp chúng ta nhìn rõ hơn.
Tuy nhiên, còn có một cách “nhìn” khác không dễ dàng được “chỉnh sửa” như thị lực. Chúng ta nói đến cách nhìn sâu hơn này khi nói về quan điểm hay cái nhìn của mình về cuộc sống. Cái nhìn đó có thể thay đổi theo thời gian. Trong khi thị lực thể lý có thể giảm đi theo tuổi tác, thì cách nhìn sâu xa hơn lại có thể trưởng thành hơn theo năm tháng.
Có lẽ khi còn trẻ, chúng ta đã có một cái nhìn nào đó về thế giới, về người khác và về chính mình. Nhưng khi lớn lên và trải nghiệm nhiều hơn, chúng ta nhận ra rằng những quan điểm cũ có thể không còn phù hợp. Khi trưởng thành, chúng ta thường nhìn cuộc sống khác đi so với khi còn trẻ. Hy vọng rằng theo thời gian, chúng ta học cách nhìn mọi người và mọi sự sâu sắc hơn. Có lẽ chúng ta nhận ra rằng cuộc sống phức tạp hơn nhiều so với những suy nghĩ đơn giản trước đây. Những cái nhìn “trắng–đen” trước kia không còn đủ để diễn tả sự phong phú của cuộc sống.
Tất cả chúng ta đang trên một hành trình, cố gắng nhìn rõ hơn, sâu hơn và yêu thương hơn. Chúng ta chỉ có thể tiếp tục hành trình ấy nếu sẵn sàng thường xuyên tự nhắc mình:
“Tôi chưa thấy rõ hoàn toàn. Tôi chưa hiểu hết mọi điều.”
Điều này đặc biệt đúng với hành trình đức tin. Trong đời sống này, chúng ta không bao giờ có thể thấy hay biết Chúa cách trọn vẹn. Chúng ta luôn đang trên hành trình tìm kiếm Người. Thánh Phaolô đã viết:
“Hiện nay chúng ta thấy như trong một tấm gương, còn mờ; nhưng khi ấy chúng ta sẽ thấy mặt đối mặt. Bây giờ tôi chỉ biết có ngần có hạn; khi ấy tôi sẽ biết đầy đủ, như Thiên Chúa đã biết tôi.”
Chỉ khi vượt qua đời sống này, chúng ta mới thấy Chúa cách rõ ràng và biết Người cách trọn vẹn. Còn trong cuộc sống hiện tại, chúng ta luôn tìm kiếm Người và cố gắng nhận ra Người rõ hơn. Như bài đọc thứ hai hôm nay nói, chúng ta luôn tìm xem điều gì đẹp lòng Chúa.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy hai hành trình đức tin rất khác nhau.
Thông thường trong các Tin Mừng, khi Đức Giêsu chữa lành ai đó, điều đó xảy ra đáp lại đức tin của họ. Họ chủ động tìm đến Người. Nhưng trong câu chuyện hôm nay, người mù từ thuở mới sinh không hề tìm đến Đức Giêsu. Chính Đức Giêsu chủ động đến với anh. Người thấy anh, xức bùn vào mắt anh và sai anh đi rửa tại hồ Silôê.
Chỉ sau khi được chữa lành khỏi sự mù loà thể lý, hành trình đức tin của anh mới bắt đầu.
Từng bước một, anh bắt đầu nhận ra sâu sắc hơn về Đấng đã chữa lành mình.
-
Ban đầu, khi trả lời hàng xóm, anh chỉ nói về “một người tên là Giêsu.”
-
Khi bị các nhà lãnh đạo tôn giáo tra hỏi, anh tiến xa hơn và nói: “Ông ấy là một ngôn sứ.”
-
Sau đó anh còn tuyên bố: “Nếu người này không bởi Thiên Chúa mà đến, thì ông ấy chẳng làm được gì.”
Vì những lời như thế, anh bị đuổi ra khỏi hội đường. Nhưng rồi Đức Giêsu lại chủ động tìm đến anh lần nữa và hỏi: “Anh có tin vào Con Người không?”
Cuối cùng anh đáp: “Lạy Ngài, tôi tin.” Và anh sấp mình thờ lạy Đức Giêsu.
Bây giờ anh không chỉ nhìn thấy Đức Giêsu bằng đôi mắt thể lý, mà còn bằng đôi mắt của đức tin. Anh đã trưởng thành như một môn đệ của Đức Giêsu — và là một môn đệ rất can đảm.
Trong khi đó, hành trình đức tin của các nhà lãnh đạo tôn giáo lại đi theo hướng ngược lại. Họ càng lúc càng xa Đức Giêsu hơn, càng chìm sâu hơn trong sự mù lòa thiêng liêng.
Người từng mù đã trở thành người đại diện cho Đức Giêsu trước họ. Qua anh, Đức Giêsu đang kêu gọi họ. Nhưng họ từ chối ánh sáng mà Đức Giêsu mang đến.
Họ liên tục nói: “Chúng tôi biết.” “Chúng tôi biết người này là kẻ tội lỗi.” “Chúng tôi biết Thiên Chúa đã nói với ông Môsê.” Chính vì họ cho rằng mình đã biết, đã thấy, nên họ không thể được soi sáng. Vì họ không nhận ra mình đang mù, nên sự mù loà của họ không thể được chữa lành.
Chúa luôn mời gọi chúng ta nhìn thấy Người rõ hơn, bước theo Người gần hơn và yêu mến Người nhiều hơn. Nhiều khi Người gọi chúng ta qua những con người mà chúng ta không bao giờ nghĩ rằng họ có thể là sứ giả của Người.
Các nhà lãnh đạo tôn giáo không bao giờ tưởng tượng rằng Thiên Chúa đang nói với họ qua một người từng mù từ thuở mới sinh. Trong bài đọc thứ nhất, ngôn sứ Samuel cũng không thể tưởng tượng rằng Thiên Chúa lại chọn người con út của gia đình Giesê.
Thiên Chúa có thể dẫn chúng ta đến với ánh sáng của Người bằng những cách bất ngờ. Là Ánh Sáng thế gian, Đức Kitô luôn tìm những con đường để kêu gọi chúng ta quay về với Người, để rồi chính chúng ta cũng trở thành ánh sáng cho người khác.
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections





