Tất cả các bài viết
Bài viết
-
CÁI TÔI ẨN GIẤU
Sự trưởng thành là một quá trình đòi hỏi chúng ta cam kết bền đỗ vượt qua những nỗi đau ngày càng lớn dần do sự thay đổi mang lại.
-
NHỊP VŨ SÔNG NGỌC VỚI DU TỬ LÊ
Dòng đời nhiều khi chỉ thấy như một dòng thác loạn, với những nhịp xung đột, làm thâm gan, tím mật, mờ mắt, nát óc, điên đầu, bạc tóc… và chảy thành những vết nhăn theo dòng lệ muộn phiền.
-
HÁT TRÊN ĐƯỜNG VỀ VỚI PHẠM DUY
Nhìn lá rụng mùa thu, tự nhiên ai cũng nghĩ về thân phận mình: một ngày không xa thân xác cũng sẽ rụng xuống như vậy. Đúng là điệu múa tử thi. Cái gì mất, cái gì còn? Mất, nhiều khi lại còn. Mà tưởng là còn, thì lại đã mất!
-
ĐIỆU MÚA TRÊN AO VÀNG
Bước vào mùa thu, trời bỗng trở lạnh, lá úa vàng rơi lả tả, lòng người tự nhiên thấy bâng khuâng. Lá còn, lá mất. Cái gì còn, cái gì mất, khó mà phân biệt được. Mọi sự đang nhìn thấy đó mà cũng chẳng phải vậy. Có cái gì xa hơn, cao hơn cái đang thấy.
-
CÔ GÁI KÉO MẶT TRỜI LÊN ĐƯỢC
Ở đời xem ra có nhiều cái xui lắm. Què chân, cụt tay là xui. Làm ăn xập xệ nghèo mạt rệp là xui. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ là xui. Nhưng cứ gặp xui mà mất hạnh phúc thì chắc chắn ít người có thể nếm được vị ngọt của nụ cười trong cuộc sống lắm! THỜI ĐIỂM MỘT NGƯỜI LUÔN BIẾT CƯỜI Tờ The Times-Picayune ở New…
-
THẾ VÕ TRỐNG TAY
Có dịp phản tỉnh nhìn lại nhịp điệu đang sống, mình mới chợt thấy có cái gì bất ổn. Cái đà sức ép của xã hội đang cuốn mình đi khiến tâm hồn chao đảo bất an. Đây là lúc khiêm hạ nhận ra hiện trạng của mình để có thể bắt lại được nhịp mà hoà vào nguồn sức sống là chính Chúa qua những phút tĩnh lặng cầu…