Thứ Hai XX Mùa Thường Niên
Ed 24,15-24 • Đnl 32, 18-19.20.21 (Đ.x.c.18a) • Mt 19,16-22
Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh, anh sẽ được một kho tàng trên trời.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Mátthêu
16 Khi ấy, có một người đến thưa Đức Giê-su rằng: “Thưa Thầy, tôi phải làm điều gì tốt để được hưởng sự sống đời đời?” 17 Đức Giê-su đáp: “Sao anh hỏi tôi về điều tốt? Chỉ có một Đấng tốt lành mà thôi. Nếu anh muốn vào cõi sống, thì hãy giữ các điều răn.” 18 Người ấy hỏi : “Điều răn nào?” Đức Giê-su đáp: “Ngươi không được giết người. Ngươi không được ngoại tình. Ngươi không được trộm cắp. Ngươi không được làm chứng gian. 19 Ngươi phải thờ cha kính mẹ”, và “Ngươi phải yêu đồng loại như yêu chính mình.” 20 Người thanh niên ấy nói: “Tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ, tôi còn thiếu điều gì nữa không?” 21 Đức Giê-su đáp: “Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ có được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi.” 22 Nghe lời đó, người thanh niên buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.
Suy niệm: Khao Khát Điều Cao Quý Hơn
Người thanh niên trong bài Tin Mừng hôm nay thật đáng khâm phục. Anh đã hỏi Đức Giêsu ba câu, và cả ba đều cho thấy anh thực sự muốn sống phù hợp với ý định của Thiên Chúa dành cho cuộc đời mình.
Câu hỏi đầu tiên của anh là một trong những câu hỏi lớn của đời sống đức tin: “Tôi phải làm điều gì để được hưởng sự sống đời đời?” Anh muốn bước đi trên con đường sự sống, con đường Thiên Chúa mong muốn anh đi, con đường dẫn đến sự sống vượt ra ngoài cuộc đời trần thế này. Khi Đức Giêsu trả lời: “Hãy giữ các điều răn”, anh liền hỏi câu thứ hai: “Điều răn nào?” Bấy giờ, Đức Giêsu kể ra những điều trong Mười Điều Răn liên quan đến cách chúng ta đối xử với tha nhân, đồng thời Người thêm điều răn: hãy yêu người thân cận như chính mình. Sau khi thưa với Đức Giêsu rằng mình đã tuân giữ tất cả những điều ấy, người thanh niên đặt câu hỏi thứ ba: “Tôi còn thiếu điều gì nữa không?” Anh muốn biết mình có thể tiến thêm bước nào để lớn lên trong mối tương quan với Thiên Chúa. Nơi người thanh niên này có một sự thao thức, một khát vọng được trưởng thành hơn trong tư cách một con người và một người con của Thiên Chúa.
Đức Giêsu rất trân trọng khát vọng tìm kiếm “một điều gì đó hơn nữa” của anh. Người đáp lại khát vọng ấy bằng một lời mời gọi hết sức quyết liệt: “Hãy bán tài sản của anh và đem cho người nghèo… rồi hãy đến theo tôi.” Đức Giêsu không kêu gọi tất cả mọi người phải bán hết tài sản và trực tiếp bước theo Người trên hành trình rao giảng. Tuy nhiên, Người nhận ra rằng lời mời gọi ấy chính là câu trả lời cho những khát vọng sâu xa nhất trong lòng người thanh niên này. Thế nhưng, anh đã không thể đáp lại lời mời gọi ấy. Anh là người “có nhiều của cải” và không thể từ bỏ khối tài sản lớn lao của mình. Vì thế, thay vì bước theo Đức Giêsu, anh lại buồn rầu bỏ đi. Anh đã chấp nhận sống thấp hơn khả năng mà mình có thể đạt tới: gắn bó với của cải thay vì gắn bó với Đức Giêsu.
Trong mỗi người chúng ta đều có một khát vọng tâm linh sâu xa, một niềm khao khát vươn tới điều lớn lao hơn, khao khát chính Thiên Chúa. Khát vọng ấy chỉ được thoả mãn trọn vẹn trong sự sống đời đời. Càng cố gắng nhận ra lời mời gọi rất riêng mà Chúa dành cho mỗi người chúng ta trong giây phút hiện tại và nỗ lực đáp lại lời mời gọi ấy, khát vọng sâu xa trong tâm hồn chúng ta càng được thỏa mãn, và chúng ta càng được thông phần vào chính niềm vui của Chúa.
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflection
Sống Lời Chúa:
Nếu trung thực, chúng ta sẽ thừa nhận rằng tất cả chúng ta đều có một vài điều mà mình rất ngại buông bỏ. Những điều chúng ta không muốn Thiên Chúa bảo mình từ bỏ. Đó có thể là một bài tập tốt cho chúng ta hôm nay khi tự hỏi bản thân: điều gì sẽ là điều khó khăn nhất để chúng ta từ bỏ nếu Chúa Giêsu yêu cầu?





