Thánh Giacôbê, Tông đồ – Lễ kính
2 Cr 4,7-15 • Tv 125,1-2ab.2cd-3.4-5.6 (Đ. c.5) • Mt 20,20-28
Chén của Thầy, các người sẽ uống.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu
20 Khi ấy, bà mẹ của các con ông Dê-bê-đê đến gặp Đức Giê-su, có các con bà đi theo; bà bái lạy và kêu xin Người một điều. 21 Người hỏi bà: “Bà muốn gì?” Bà thưa: “Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây được ngồi, một người bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy.” 22 Đức Giê-su bảo: “Các người không biết các người xin gì! Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?” Họ đáp: “Thưa uống nổi.” 23 Đức Giê-su bảo: “Chén của Thầy, các người sẽ uống; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được.”
24 Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó. 25 Nhưng Đức Giê-su gọi các ông lại và nói: “Anh em biết: thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. 26 Giữa anh em thì không được như vậy: Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. 27 Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em. 28 Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.”
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Mạnh mẽ, bình an khi đảm nhận được sự yếu đuối
Mừng lễ thánh Giacôbê tông đồ mà phụng vụ lại cho nghe về những giới hạn của ông cùng với các bạn tông đồ khác! Nhưng điều tưởng là tiêu cực ấy lại trở nên tích cực trong cái nhìn mới. Chính khi nhìn ra, đón nhận và vận hành được những yếu hèn của mình nữa, thì đó lại là điều mang lại hoa trái rất lớn. Điều này xem ra khó chấp nhận trong cái nhìn của con người nói chung và của mỗi người, bởi vì dù ý thức hay không ý thức, con người luôn muốn khẳng định về bản thân trước người khác, và ngay cả khi đối diện với chính mình, người ta cũng muốn khẳng định, không chấp nhận những giới hạn của mình. Cuộc tranh giành giữa các tông đồ trong Tin Mừng hôm nay thể hiện điều đó.
Chính ông Phaolô cũng trải qua kinh nghiệm này trước đó, khi bước vào cuộc đối kháng khốc liệt với những người tin vào Đức Giêsu Kitô. Nhưng rồi ông đã chuyển sang một trạng thái khác sau khi gặp gỡ chính Đức Giêsu, Đấng mà những người theo phe ông đã lên án và giết chết. Giờ đây, điều mà ông Phaolô cảm nhận nơi mình là “hằng bị cái chết đe doạ vì Đức Giêsu, để sự sống của Đức Giêsu cũng được biểu lộ nơi thân xác phải chết của chúng tôi.” (2Cr 4,11). Ông cảm nhận được sự sống nơi những đe doạ đến tính mạng vì Đức Kitô! Và đi xa hơn nữa, sự chết nơi ông lại sinh ra sự sống nơi người khác: “Sự chết hoạt động nơi chúng tôi, còn sự sống thì lại hoạt động nơi anh em.” (2Cr 4,12). Sau cuộc phục sinh của Đức Kitô, ông Giacôbê cũng cảm nhận được điều này nên đã sẵn sàng chết vì Đức Kitô.
Dọc theo dòng đời, khi nào người ta nhận ra những giới hạn không thể phản kháng nơi chính mình, đón nhận sự thật ấy trong bình an, và biết vận hành nó cho sự hoàn thành cuộc đời của mình, thì lúc đó người ta bình an và đón nhận được vị trí của người khác. Nhưng quan trọng hơn là, khi ấy, người ta nhận ra ân sủng của Thiên Chúa trong cuộc đời mình. “Như thế, ân sủng càng dồi dào, thì càng có đông người hơn dâng lên Thiên Chúa muôn ngàn lời cảm tạ, để tôn vinh Người.” (2Cr 4,15). Khi đón nhận những yếu đuối của mình cách tích cực nhất, và hạnh phúc vì sự hiện diện của người khác, người ta biết đó toàn là ân sủng và cùng nhau ca tụng Thiên Chúa.
Lm. Giuse Nguyễn Trọng Sơn





