Thứ Sáu Tuần IV – Mùa Thường Niên
Thánh Phaolô Miki, linh mục và các bạn tử đạo. Lễ nhớ.
Hc 47,2-11 • Tv 17,31.47 và 50.51 (Đ. x. c.47b) • Mc 6,14-29
Ông Gio-an, ta đã cho chém đầu, chính ông đã trỗi dậy.
✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Máccô
14 Khi ấy, vua Hê-rô-đê nghe biết về Đức Giê-su, vì Người đã nổi danh. Có kẻ nói: “Đó là ông Gio-an Tẩy Giả từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ.” 15 Kẻ khác nói: “Đó là ông Ê-li-a.” Kẻ khác nữa lại nói: “Đó là một ngôn sứ như một trong các ngôn sứ.” 16 Vua Hê-rô-đê nghe thế, liền nói: “Ông Gio-an, ta đã cho chém đầu, chính ông đã trỗi dậy!”
17 Số là vua Hê-rô-đê đã sai người đi bắt ông Gio-an và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hê-rô-đi-a, vợ của người anh là Phi-líp-phê, 18 mà ông Gio-an lại bảo: “Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài!” 19 Bà Hê-rô-đi-a căm thù ông Gio-an và muốn giết ông, nhưng không được. 20 Thật vậy, vua Hê-rô-đê biết ông Gio-an là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.
21 Một ngày thuận lợi đến: nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hê-rô-đê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Ga-li-lê. 22 Con gái bà Hê-rô-đi-a vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái: “Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con.” 23 Vua lại còn thề: “Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được.” 24 Cô gái đi ra hỏi mẹ: “Con nên xin gì đây?” Mẹ cô nói: “Đầu Gio-an Tẩy Giả.” 25 Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng: “Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm.” 26 Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. 27 Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gio-an tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, 28 bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. 29 Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Sống và Làm Chứng Cho Lời Chúa
Theo bài Tin Mừng hôm nay, có những người nghĩ rằng Đức Giêsu chính là Gioan Tẩy Giả đã sống lại, sau khi bị vua Hêrôđê chém đầu. Việc có người nghĩ như thế cho thấy giữa Gioan và Đức Giêsu có rất nhiều điểm tương đồng. Gioan là một ngôn sứ, người đã công bố lời Thiên Chúa ngay cả khi lời ấy không được đón nhận. Chính vì có những người thấy lời ông quá chướng tai gai mắt mà Gioan đã bị xử tử. Đức Giêsu cũng tự nói về mình như một ngôn sứ; Người công bố lời Thiên Chúa, ngay cả khi lời ấy bị những kẻ có quyền lực và ảnh hưởng cảm nhận như một mối đe doạ. Cũng như Gioan, chính vì trung thành với việc loan báo và sống lời Thiên Chúa mà Đức Giêsu đã bị giết chết.
Gioan và Đức Giêsu có nhiều điểm chung, thế nhưng như chính Gioan đã nói, ông không xứng đáng cởi quai dép cho Đức Giêsu. Đức Giêsu không chỉ là ngôn sứ của Thiên Chúa; Người còn là Con Thiên Chúa. Người không chỉ nói lời Thiên Chúa; chính Người là Lời của Thiên Chúa, là Ngôi Lời đã trở nên xác phàm. Dẫu Gioan đến trước Đức Giêsu và, nói cho đúng, không phải là một môn đệ của Đức Giêsu, nhưng ông vẫn có rất nhiều điều để dạy chúng ta về ý nghĩa của việc làm môn đệ Đức Giêsu.
Gioan dạy chúng ta rằng theo Đức Giêsu là đặt nền tảng đời sống mình trên lời Thiên Chúa, đặc biệt là lời được Đức Giêsu công bố và sống trọn vẹn. Chúng ta được mời gọi để cho lời ấy bén rễ trong lòng mình, để lời ấy định hình toàn bộ đời sống chúng ta. Chúng ta được mời gọi lắng nghe và tuân giữ lời Chúa, như Đức Maria đã làm. Lời thưa của Mẹ với sứ thần Gabriel: “Xin xảy ra cho tôi như lời sứ thần nói” hoàn toàn có thể trở thành nền tảng cho đời sống của mỗi chúng ta, những người môn đệ của Đức Giêsu.
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections





