Thứ Sáu Tuần I – Mùa Vọng
Is 29,17-24 • Tv 26,1.4.13-14 (Đ. c.1a) • Mt 9,27-31
Nhờ tin vào Đức Giê-su, hai người mù được chữa khỏi.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu
27 Khi ấy, Đức Giê-su đang trên đường đi, thì có hai người mù đi theo kêu lên rằng: “Lạy Con Vua Đa-vít, xin thương xót chúng tôi!” 28 Khi Đức Giê-su về tới nhà, thì hai người mù ấy tiến lại gần. Người nói với họ: “Các anh có tin là tôi làm được điều ấy không?” Họ đáp: “Thưa Ngài, chúng tôi tin.” 29 Bấy giờ Người sờ vào mắt họ và nói: “Các anh tin thế nào thì được như vậy.” 30 Mắt họ liền mở ra. Người nghiêm giọng bảo họ: “Coi chừng, đừng cho ai biết !” 31 Nhưng vừa ra khỏi đó, họ đã nói về Người trong khắp cả vùng.
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Đến với Chúa trong sự mù loà của mình
Trong bài Tin Mừng hôm nay, “hai người mù đi theo Đức Giêsu”. Họ mù, thế nhưng họ vẫn bước theo Người trên đường Người đi. Có lẽ chúng ta cũng có thể thấy hình ảnh của chính mình trong hai người ấy. Chúng ta cũng bước theo Đức Giêsu, nhưng đồng thời chúng ta rất cần quyền năng chữa lành của Người. Nhiều khi chúng ta không nhìn thấy theo cách Chúa muốn chúng ta thấy, không nhìn theo ánh nhìn của chính Chúa. Nhiều lúc chúng ta không nhận ra muôn cách Chúa đang hiện diện trong cuộc sống mình. Chúng ta có thể không nhận ra Người nơi người khác, thậm chí nơi chính bản thân mình.
Như lời Thánh Vịnh hôm nay (“Chúa là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi”. – Tv 26/27,1a), chúng ta không luôn thấy được lòng nhân hậu của Chúa trên cõi đất dành cho kẻ sống. Trong thế giới còn nhiều bóng tối và sự dữ, lòng nhân hậu của Chúa vẫn âm thầm hiện diện, toả sáng qua sự tốt lành của biết bao người — nhưng điều ấy thật dễ bị bỏ qua. Trong bài đọc I, ngôn sứ Isaia nói rằng dân Chúa sẽ được thấy những việc tay Người làm giữa họ. Thế nhưng chúng ta không phải lúc nào cũng nhận ra những gì “tay Chúa” đang thực hiện ngay giữa cuộc đời mình — những dấu chỉ âm thầm của “lòng nhân hậu Chúa trong cõi nhân gian”.
Mùa Vọng là thời gian chúng ta được mời gọi nhìn rõ hơn những nẻo đường Chúa không ngừng đến với chúng ta. Đây là lúc chúng ta đến với Chúa trong sự mù loà của mình, như hai người trong Tin Mừng, và tha thiết xin Người mở mắt ta để thấy ánh sáng hiện diện của Người, thấy rõ hơn ánh sáng thiện hảo Người đang gieo rắc mỗi ngày. Ánh sáng mỗi tuần thêm sáng của vòng hoa Mùa Vọng nhắc chúng ta rằng Chúa đang ở giữa chúng ta như “ánh sáng và ơn cứu độ” — theo lời Đáp ca hôm nay. Là ánh sáng của ta, Người có thể “soi sáng con mắt tâm hồn” — như thánh Phaolô viết trong thư Êphêsô — để chúng ta nhận ra và vui mừng trước từng lần Chúa âm thầm đến với ta mỗi ngày.
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections





