Thứ Năm Tuần XXXIV – Mùa Thường Niên
Đn 6,12-28 • Đn 3,68-71.72-74 (Đ. c.59b) • Lc 21,20-28
Giê-ru-sa-lem sẽ bị dân ngoại giày xéo, cho đến khi mãn thời của dân ngoại.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca
20 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Khi anh em thấy thành Giê-ru-sa-lem bị các đạo binh vây hãm, bấy giờ anh em hãy biết rằng đã gần đến ngày khốc hại của thành. 21 Bấy giờ, ai ở miền Giu-đê, hãy trốn lên núi ; ai ở trong thành, hãy bỏ đi nơi khác; ai ở vùng quê, thì chớ vào thành. 22 Thật vậy, đó sẽ là những ngày báo oán, ngày mà tất cả những gì đã chép trong Kinh Thánh sẽ được ứng nghiệm. 23 Khốn thay những người mang thai và những người đang cho con bú trong những ngày đó!
“Vì sẽ có cơn khốn khổ cùng cực trên đất này, và cơn thịnh nộ sẽ giáng xuống dân này. 24 Họ sẽ ngã gục dưới lưỡi gươm, sẽ bị đày đi khắp các dân các nước, và Giê-ru-sa-lem sẽ bị dân ngoại giày xéo, cho đến khi mãn thời của dân ngoại.
25 “Sẽ có những điềm lạ trên mặt trời, mặt trăng và các vì sao. Dưới đất, muôn dân sẽ lo lắng hoang mang trước cảnh biển gào sóng thét. 26 Người ta sợ đến hồn xiêu phách lạc, chờ những gì sắp giáng xuống địa cầu, vì các quyền lực trên trời sẽ bị lay chuyển. 27 Bấy giờ thiên hạ sẽ thấy Con Người đầy quyền năng và vinh quang ngự trong đám mây mà đến. 28 Khi những biến cố ấy bắt đầu xảy ra, anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì anh em sắp được cứu chuộc.”
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Ánh sáng xuyên qua bóng tối
Ngôn ngữ mà Đức Giêsu dùng để nói về sự tàn phá sắp xảy ra của thành Giêrusalem cũng có thể áp dụng cho biết bao thành phố đã bị hủy diệt trong lịch sử nhân loại. Người nói đến một thành bị quân thù vây kín, bị tàn phá hoang vu, người người tuyệt vọng tìm đường thoát thân, thảm cảnh tràn xuống đất nước và dân cư, một thành bị giẫm nát khi dân chúng bị sát hại hoặc bị bắt đi lưu đày.
Khung cảnh ấy đã lặp lại trong ký ức của nhân loại — trong hai cuộc thế chiến, và gần đây hơn tại vùng Balkan, Trung Đông và nhiều nơi khác. Đức Giêsu không hề vui thích khi mô tả những cảnh tượng ấy; trước đó Người đã khóc thương Giêrusalem, và Người cũng hẳn khóc thương mọi thành phố, mọi thị trấn bị chiến tranh tàn phá. Sau khi nói về nỗi đau của thành phố loài người, Đức Giêsu còn nói đến nỗi đau của công trình tạo dựng: những dấu lạ trên mặt trời, mặt trăng và các vì sao; biển gào sóng thét; các sức mạnh trời cao rung chuyển; và phản ứng hoảng loạn của con người — “người ta sợ đến hồn xiêu phách lạc trước những gì sắp giáng xuống địa cầu.” Ngày nay, nhân loại trở nên nhạy bén hơn trước nỗi quằn quại của trái đất và sự tổn thương của thiên nhiên. Thế nhưng, giữa phông nền đen tối của nhân sinh và vũ trụ ấy, Đức Giêsu lại loan báo một tin vui rạng ngời: Con Người sẽ đến trong quyền năng và vinh quang huy hoàng, và trước mặt Người, chúng ta được mời gọi đứng thẳng, ngẩng cao đầu, chờ đợi sự giải thoát trọn vẹn và chung cuộc.
Đức Giêsu trấn an chúng ta rằng hủy diệt và mất mát sẽ không bao giờ là tiếng nói cuối cùng. Người — Đấng Phục Sinh — luôn ngự đến như ánh sáng xuyên qua bóng tối; quyền năng yêu thương của Người luôn hoạt động để giải thoát nhân loại và toàn thể vũ trụ khỏi ách tàn phá. Ơn gọi của chúng ta là không ngừng hướng lòng về sự hiện diện và cuộc quang lâm vinh hiển của Người — Đấng giải thoát và ban sự sống — để chính chúng ta trở nên khí cụ của ánh sáng và sự sống ấy giữa thế giới còn nhiều tăm tối.
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections





