Thứ Năm Tuần II – Mùa Thường Niên
Thánh Vinh Sơn, phó tế, tử đạo
1 Sm 18,6-9 ; 19,1-7 • Tv 55,2-3a.9-10ab.10c-11.12-13 (Đ. c.5bc) • Mc 3,7-12
Các thần ô uế kêu lên: Ông là Con Thiên Chúa. Nhưng Người cấm ngặt chúng không được tiết lộ Người.
✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Máccô
7 Khi ấy, Đức Giê-su cùng với các môn đệ lui về phía Biển Hồ. Từ miền Ga-li-lê, người ta lũ lượt đi theo Người. Và từ miền Giu-đê, 8 từ Giê-ru-sa-lem, từ xứ I-đu-mê, từ vùng bên kia sông Gio-đan và vùng phụ cận hai thành Tia và Xi-đôn, người ta lũ lượt đến với Người, vì nghe biết những gì Người đã làm. 9 Người đã bảo các môn đệ dành sẵn cho Người một chiếc thuyền nhỏ, để khỏi bị đám đông chen lấn. 10 Quả thế, Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, khiến tất cả những ai có bệnh cũng đổ xô đến để sờ vào Người. 11 Còn các thần ô uế, hễ thấy Đức Giê-su, thì phủ phục trước mặt Người và kêu lên : “Ông là Con Thiên Chúa !” 12 Nhưng Người cấm ngặt chúng không được tiết lộ Người là ai.
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Người Không Bao Giờ Mệt Mỏi Yêu Thương
Bài Tin Mừng hôm nay cho biết rằng “rất đông người” đã nghe nói về sứ vụ chữa lành của Đức Giêsu nên kéo đến với Người bên bờ hồ. Vì “Người đã chữa lành rất nhiều người”, nên tất cả những ai đang đau khổ vì bệnh tật “đều chen lấn để được chạm vào Người”. Chúng ta cảm nhận được hình ảnh Đức Giêsu luôn bị bao quanh bởi những con người tan vỡ và đau khổ. Thật vậy, theo bản văn, Đức Giêsu còn có nguy cơ bị đám đông chen lấn đến nghẹt thở, vì họ quá khao khát được chạm vào Người.
Thế nhưng, các Tin Mừng không bao giờ cho thấy Đức Giêsu mệt mỏi hay chán nản với sứ vụ chữa lành của mình. Ngay cả khi Người đưa các môn đệ đến một nơi hoang vắng để nghỉ ngơi, Người vẫn chạnh lòng thương trước đám đông bệnh tật và đau khổ bất ngờ tìm đến. Có lần Người ví mình như một vị lương y đến để chăm sóc người đau yếu. Người đến để đem tình yêu chữa lành và xót thương của Thiên Chúa cho những ai không chỉ bị tổn thương về thân xác, mà còn cả trong tâm trí và tinh thần.
Đức Giêsu không bao giờ mệt mỏi trước những con người cần đến quyền năng chữa lành của Thiên Chúa tuôn chảy từ nơi Người. Và hôm nay, Đức Kitô Phục Sinh cũng không mệt mỏi trước chúng ta khi chúng ta đến với Người trong sự tan vỡ thể lý, tâm lý hay thiêng liêng của mình. Cũng như xưa kia Đức Giêsu đã thu hút con người từ khắp nơi đến với mình, thì hôm nay Đức Kitô Phục Sinh vẫn tiếp tục lôi kéo mọi người về với Người.
Trong bài đọc thứ nhất, ông Giônathan đã đứng về phía Đavít khi mạng sống của ông bị đe dọa bởi cơn giận dữ và lòng ghen tị của vua Saun. Đức Kitô Phục Sinh cũng tiếp tục đứng về phía tất cả những ai quay về với Người trong cơn túng quẫn, bất kể chúng ta đang ở đâu trên hành trình cuộc đời, đã làm gì hay đã không làm gì trong quá khứ. Như thánh Phaolô mạnh mẽ tuyên bố trong thư gửi tín hữu Rôma: “Không có gì trong toàn thể tạo thành có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa, trong Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta.”
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections





