Thứ Hai Tuần XVIII – Mùa Thường Niên
Thánh Gioan Maria Vianney, linh mục, bổn mạng các cha sở
Ds 11,4b-15 • Tv 80,12-13.14-15.16-17 (Đ. c.2a) • Mt 14,13-21
Ngước mắt lên trời, Đức Giê-su dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ, còn các môn đệ trao cho dân chúng.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu
13 Khi ấy, được tin ông Gio-an Tẩy Giả chết, Đức Giê-su xuống thuyền đến một chỗ hoang vắng riêng biệt. Nghe biết vậy, đông đảo dân chúng từ các thành đi bộ mà theo Người. 14 Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương, và chữa lành các bệnh nhân của họ.
15 Chiều đến, các môn đệ lại gần thưa với Người: “Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn.” 16 Đức Giê-su bảo: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn.” 17 Các ông đáp: “Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá!” 18 Người bảo: “Đem lại đây cho Thầy!” 19 Sau đó, Người truyền cho dân chúng ngồi xuống cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, bẻ ra, trao cho môn đệ, và môn đệ trao cho đám đông. 20 Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được mười hai giỏ đầy. 21 Số người ăn khoảng chừng năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con.
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Chạnh lòng thương
Đức Giêsu nhìn thấy đám đông đi theo mình nên Ngài chạnh lòng thương họ. Ngài không nhìn họ bằng đôi mắt của con người nhưng bằng đôi mắt của Thiên Chúa. Đôi mắt con người thì luôn nhìn vào mình nên ích kỷ, còn đôi mắt của Chúa thì luôn nhìn vào người khác nên quảng đại. Do đó, Ngài không trốn tránh hay thoái thác trách nhiệm, nhưng Ngài đón nhận và chăm sóc họ. Ngài biết họ đang cần gì và khao khát điều gì. Vì thế, Ngài làm phép lạ hóa bánh ra nhiều cho họ ăn và chữa lành nhiều bệnh nhân. Ngài luôn dùng đôi mắt yêu thương để nhìn mọi người, vì Ngài mang trong mình trái tim tình yêu của Thiên Chúa.
Trong những hoàn cảnh khó khăn, chúng ta thường tự hỏi: Chúa đâu rồi? Chúa có thấy chúng con đang đau khổ không? Sao Chúa im lặng lâu vậy? Thiên Chúa thấy và biết rất rõ hoàn cảnh của mỗi người. Ngài luôn bên cạnh và cùng đi với từng người trên hành trình thương khó. Ngài không ngồi yên, nhưng Ngài đang biểu lộ tình yêu và sự chữa lành chúng ta qua tình thương và sự hy sinh của mọi người xung quanh.
Lạy Chúa, chúng con tin rằng Chúa trông thấy và biết rõ hoàn cảnh khốn khổ của chúng con. Xin Chúa nâng đỡ niềm tin yếu kém của chúng con và xin ban cho chúng con đôi mắt của Chúa, để chúng con nhìn thấy những nỗi khổ đau của anh chị em xung quanh mà biết chạnh lòng thương họ như Chúa luôn chạnh lòng thương chúng con. Amen.
Lm. Laurenso Quốc Huy
Ban Mục vụ Thánh Kinh – TGP. Sài Gòn





