Thứ Bảy Tuần XXXIII – Mùa Thường Niên
Thánh Cêcilia, Trinh nữ, Tử đạo – Lễ nhớ
1 Mcb 6,1-13 • Tv 9,2-3.4 và 6.16 và 19 (Đ. x. c.15c) • Lc 20,27-40
Đức Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca
27 Khi ấy, có mấy người thuộc nhóm Xa-đốc đến gặp Đức Giê-su. Nhóm này chủ trương không có sự sống lại. 28 Mấy người ấy hỏi Đức Giê-su: “Thưa Thầy, ông Mô-sê có viết cho chúng ta điều luật này: Nếu anh hay em của người nào chết đi, đã có vợ mà không có con, thì người ấy phải lấy nàng, để sinh con nối dòng cho anh hay em mình. 29 Vậy nhà kia có bảy anh em trai. Người anh cả lấy vợ, nhưng chưa có con thì đã chết. 30 Người thứ hai, 31 rồi người thứ ba đã lấy người vợ goá ấy. Cứ như vậy, bảy anh em đều chết đi mà không để lại đứa con nào. 32 Cuối cùng, người đàn bà ấy cũng chết. 33 Vậy trong ngày sống lại, người đàn bà ấy sẽ là vợ ai, vì cả bảy đều đã lấy nàng làm vợ?”
34 Đức Giê-su đáp: “Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, 35 chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng. 36 Quả thật, họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với các thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại. 37 Còn về vấn đề kẻ chết trỗi dậy, thì chính ông Mô-sê cũng đã cho thấy trong đoạn văn nói về bụi gai, khi ông gọi Đức Chúa là Thiên Chúa của tổ phụ Áp-ra-ham, Thiên Chúa của tổ phụ I-xa-ác, và Thiên Chúa của tổ phụ Gia-cóp. 38 Mà Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Người, tất cả đều đang sống.”
39 Bấy giờ có mấy người thuộc nhóm kinh sư lên tiếng nói: “Thưa Thầy, Thầy nói hay lắm.” 40 Thế là họ không dám chất vấn Người điều gì nữa.
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: “Thế giới mai sau” khác với “thế giới này”
Những người Xađốc trong bài Tin Mừng hôm nay không tin vào sự sống lại. Điều này khiến họ khác biệt với các nhóm Do Thái giáo khác, như người Pharisêu. Họ đưa ra một tình huống trớ trêu nhằm làm cho niềm tin vào đời sau trở nên lố bịch. Nhưng tình huống ấy dựa trên một giả định sai: rằng sự sống sau khi chết chỉ là sự kéo dài của đời sống trần thế.
Đức Giêsu khẳng định điều hoàn toàn ngược lại. Người nói rằng “thế giới mai sau” khác về phẩm chất so với “thế giới này”. Điểm khác biệt cơ bản là: Ở đời này, ai cũng phải chết. Còn ở đời sau, “những người được sống lại” không còn phải chết nữa.
Họ sống sự sống đời đời — chính là sự sống của Thiên Chúa, Đấng vĩnh hằng. Trong sự sống ấy, con người được thông phần vào chính sự sống thần linh theo cách không thể đạt được khi còn ở đời này. Vì thế, mối tương quan của ta với Thiên Chúa và với Con của Người, Đức Giêsu, sẽ được đào sâu và viên mãn trong cuộc sống mai hậu.
Thánh Phaolô diễn tả cách tuyệt đẹp mầu nhiệm ấy: “Hiện nay chúng ta thấy lờ mờ như trong một tấm gương; nhưng khi ấy, chúng ta sẽ được thấy mặt đối mặt. Hiện nay tôi biết chưa trọn vẹn; nhưng khi ấy, tôi sẽ được biết đầy đủ, như tôi đã được Thiên Chúa biết đến.”
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections





