Thiên Chúa khát khao đức tin của chúng ta và muốn chúng ta tìm thấy nơi Người nguồn mạch của hạnh phúc đích thực. Mỗi người tín hữu đều có thể rơi vào nguy cơ thực hành một thứ tôn giáo giả tạo: không tìm kiếm nơi Thiên Chúa lời đáp cho những khát vọng thẳm sâu nhất của tâm hồn, nhưng trái lại, đối xử với Thiên Chúa như thể Người phải phục vụ cho những ước muốn và dự án của chúng ta…
Biểu tượng về nước một lần nữa vang lên cách hùng hồn trong đoạn Tin Mừng nổi tiếng kể lại cuộc gặp gỡ giữa Đức Giêsu và người phụ nữ Samari tại Sykar, bên giếng của tổ phụ Giacóp. Chúng ta lập tức nhận ra mối liên hệ giữa chiếc giếng — do vị đại tổ phụ của Israel đào để bảo đảm nguồn nước cho gia đình mình — và toàn bộ lịch sử cứu độ, nơi Thiên Chúa ban cho nhân loại nguồn nước vọt lên đem lại sự sống đời đời. Nếu có một cơn khát thể lý đối với nước, thứ nước không thể thiếu cho sự sống trần thế, thì cũng có một cơn khát thiêng liêng nơi con người mà chỉ một mình Thiên Chúa mới có thể làm thoả mãn.
Điều này được biểu lộ rõ ràng trong cuộc đối thoại giữa Đức Giêsu và người phụ nữ đến giếng Giacóp kín nước. Mọi sự bắt đầu từ lời xin của Đức Giêsu: “Chị cho tôi xin chút nước uống” (x. Ga 4,5-7). Thoạt nhìn, đó chỉ là một lời xin đơn giản để có chút nước giữa trưa nắng gắt. Nhưng thực ra, qua câu hỏi ấy — lại còn được ngỏ với một phụ nữ Samari, trong bối cảnh người Do Thái và người Samari vốn có hiềm khích với nhau — Đức Giêsu đã khơi dậy nơi tâm hồn người phụ nữ một tiến trình nội tâm, làm bừng lên trong bà khát vọng về một điều sâu xa hơn. Thánh Augustinô nhận xét: “Dù Đức Giêsu xin nước uống, nhưng cơn khát thực sự của Người là đức tin của người phụ nữ này” (In Io. ev. Tract. XV, 11: PL 35, 1514). Thật vậy, đến một lúc nào đó, chính người phụ nữ lại xin Đức Giêsu ban cho mình thứ nước ấy (x. Ga 4,15). Điều đó cho thấy nơi mỗi con người đều có một nhu cầu sâu thẳm về Thiên Chúa và về ơn cứu độ mà chỉ một mình Thiên Chúa mới có thể đáp ứng. Đó là cơn khát về Đấng Vô Hạn, và chỉ có nước mà Đức Giêsu ban tặng — nước hằng sống là Thánh Thần — mới có thể làm dịu cơn khát ấy. Chỉ ít phút nữa, trong Kinh Tiền Tụng, chúng ta sẽ nghe những lời này: Đức Giêsu “xin người phụ nữ Samari nước uống, và đã chuẩn bị sẵn cho bà hồng ân đức tin; trong cơn khát đón nhận đức tin của bà, Người đã khơi lên trong lòng bà ngọn lửa tình yêu của Ngài.”
Anh chị em thân mến, trong cuộc đối thoại giữa Đức Giêsu và người phụ nữ Samari, chúng ta thấy phác hoạ lộ trình thiêng liêng mà mỗi người chúng ta, cũng như mọi cộng đoàn Kitô hữu, không ngừng được mời gọi khám phá lại và bước theo. Cũng như đã làm với người phụ nữ ấy, Đức Giêsu muốn dẫn chúng ta đến chỗ mạnh mẽ tuyên xưng đức tin vào Người, để rồi chúng ta có thể loan báo và làm chứng cho anh chị em mình về niềm vui của cuộc gặp gỡ với Người và về những kỳ công mà tình yêu của Người thực hiện trong đời sống chúng ta. Đức tin được sinh ra từ cuộc gặp gỡ với Đức Giêsu — Đấng được nhận biết và đón nhận như Đấng Mạc Khải và Đấng Cứu Độ chung cuộc, nơi Người dung mạo Thiên Chúa được tỏ lộ. Khi Chúa đã chinh phục được trái tim người phụ nữ Samari, đời sống bà hoàn toàn đổi thay; bà lập tức chạy đi loan báo tin vui cho dân làng mình (x. Ga 4,28-29).
—Bài giảng, Chúa Nhật Thứ Ba Mùa Chay, ngày 24 tháng 2 năm 2008
Trích từ: LENT WITH POPE BENEDICT XVI – MEDITATIONS FOR EVERY DAY (Compiled by Jeanne Kun)





