Thứ Ba Tuần IV – Mùa Vọng
Ml 3,1-4.23-24 • Tv 24,4-5a.8-9.10 và 14 (Đ. Lc 21,28) • Lc 1,57-66
Ông Gio-an Tẩy Giả chào đời.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca
57 Tới ngày mãn nguyệt khai hoa, bà Ê-li-sa-bét sinh hạ một con trai. 58 Nghe biết Chúa đã rộng lòng thương xót bà như vậy, láng giềng và thân thích đều chia vui với bà.
59 Khi con trẻ được tám ngày, họ đến làm phép cắt bì, và tính lấy tên cha là Da-ca-ri-a mà đặt cho em. 60 Nhưng bà mẹ lên tiếng nói: “Không được! Phải đặt tên cháu là Gio-an.” 61 Họ bảo bà: “Trong họ hàng của bà, chẳng ai có tên như vậy cả.” 62 Rồi họ làm hiệu hỏi người cha, xem ông muốn đặt tên cho em là gì. 63 Ông xin một tấm bảng nhỏ và viết: “Tên cháu là Gio-an.” Ai nấy đều bỡ ngỡ. 64 Ngay lúc ấy, miệng lưỡi ông lại mở ra, ông nói được, và chúc tụng Thiên Chúa. 65 Láng giềng ai nấy đều kinh sợ. Và các sự việc ấy được đồn ra khắp miền núi Giu-đê. 66 Ai nghe cũng để tâm suy nghĩ và tự hỏi : “Đứa trẻ này rồi ra sẽ thế nào đây ?” Và quả thật, có bàn tay Chúa phù hộ em.
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Rượu Mới Và Tự Do Của Con Cái Thiên Chúa
Hai ngày trước khi chúng ta cử hành lễ Giáng Sinh, mừng việc Đức Giêsu được sinh ra bởi Đức Maria và thánh Giuse, phụng vụ cho chúng ta nghe Tin Mừng về việc sinh hạ Gioan Tẩy Giả, con của bà Êlisabét và ông Dacaria. Cũng như Đức Giêsu, tám ngày sau khi chào đời, được cắt bì và chính thức đặt tên theo Luật Do Thái, thì Gioan Tẩy Giả cũng được cắt bì và đặt tên vào ngày thứ tám sau khi sinh.
Theo bài Tin Mừng hôm nay, việc đặt tên cho con của Êlisabét và Dacaria đã gây nên một chút tranh luận. Họ hàng và láng giềng muốn theo tập tục quen thuộc là đặt tên đứa trẻ theo tên cha là Dacaria. Nhưng bà Êlisabét đã phải nỗ lực rất nhiều để vượt qua tập tục mạnh mẽ ấy, vì bà biết rằng Thiên Chúa muốn con mình mang tên Gioan. Cuối cùng, chính ông Dacaria đã đưa ra quyết định dứt khoát, khi ông viết tên Gioan trên một tấm bảng.
Đó là khoảnh khắc mà tập tục cũ phải nhường chỗ cho điều mới mẻ. Thiên Chúa đang khai mở một thời đại mới. Với sự ra đời của Đức Giêsu và của Gioan — vị tiền hô của Người — mọi sự không thể tiếp diễn như trước nữa. Rượu mới đòi hỏi bầu da mới.
Cách thức hoạt động của Chúa Phục Sinh giữa chúng ta hôm nay cũng thường đòi hỏi nơi chúng ta sự tự do nội tâm để dám rời bỏ những tập tục đã được tôn kính từ lâu, khi những tập tục ấy không còn phục vụ cho thánh ý Thiên Chúa. Điều mà thánh Phaolô gọi là “tự do vinh hiển của con cái Thiên Chúa” chính là tự do dám đi theo hướng mà Chúa đang dẫn dắt, ngay cả khi con đường ấy đưa chúng ta vào những miền đất còn xa lạ và chưa quen thuộc.
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections





