Ngày thứ sáu trong tuần Bát Nhật Phục Sinh
Cv 4,1-12 • Tv 117,1-2 và 4.22-24.25-27a (Đ. c.22) • Ga 21,1-14
Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho môn đệ ; rồi cá, Người cũng làm như vậy.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan
1 Khi ấy, Đức Giê-su lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở Biển Hồ Ti-bê-ri-a. Người tỏ mình ra như thế này. 2 Ông Si-môn Phê-rô, ông Tô-ma gọi là Đi-đy-mô, ông Na-tha-na-en người Ca-na miền Ga-li-lê, các người con ông Dê-bê-đê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau. 3 Ông Si-môn Phê-rô nói với các ông: “Tôi đi đánh cá đây.” Các ông đáp: “Chúng tôi cùng đi với anh.” Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả.
4 Khi trời đã sáng, Đức Giê-su đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giê-su. 5 Người nói với các ông: “Này các chú, không có gì ăn ư?” Các ông trả lời: “Thưa không.” 6 Người bảo các ông: “Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá.” Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá. 7 Người môn đệ được Đức Giê-su thương mến nói với ông Phê-rô: “Chúa đó !” Vừa nghe nói “Chúa đó!”, ông Si-môn Phê-rô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. 8 Các môn đệ khác chèo thuyền vào bờ kéo theo lưới đầy cá, vì các ông không xa bờ lắm, chỉ cách vào khoảng gần một trăm thước.
9 Bước lên bờ, các ông nhìn thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa. 10 Đức Giê-su bảo các ông: “Đem ít cá mới bắt được tới đây!” 11 Ông Si-môn Phê-rô lên thuyền, rồi kéo lưới vào bờ. Lưới đầy những cá lớn, đếm được một trăm năm mươi ba con. Cá nhiều như vậy mà lưới không bị rách. 12 Đức Giê-su nói: “Anh em đến mà ăn!” Không ai trong các môn đệ dám hỏi “Ông là ai?”, vì các ông biết rằng đó là Chúa. 13 Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho các ông; rồi cá, Người cũng làm như vậy. 14 Đó là lần thứ ba Đức Giê-su tỏ mình ra cho các môn đệ, sau khi trỗi dậy từ cõi chết.
Suy niệm: Chúa Vẫn Đứng Đó
Tôi thường bị đánh động bởi câu ở phần đầu bài Tin Mừng hôm nay: “Lúc ấy trời đã sáng, Đức Giêsu đứng trên bãi biển.” Các môn đệ đã ra khơi đánh cá trên biển hồ Galilê vào ban đêm. Bóng tối bên ngoài dường như cũng phản chiếu bóng tối trong lòng họ. Họ đang đau buồn trước cái chết của Đấng mà họ đã hiến dâng cả cuộc đời để đi theo. Họ trở lại nghề chài lưới quen thuộc, nhưng cũng không mấy thành công.
Giờ đây, Đức Giêsu đang đứng trên bờ, khi màn đêm dần nhường chỗ cho ánh sáng rạng đông. Ngay ở những câu mở đầu Tin Mừng Gioan đã công bố rằng Đức Giêsu là “ánh sáng chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối đã không diệt được ánh sáng.” Chỉ một mình người môn đệ Chúa yêu mới nhận ra người lạ đang đứng trên bờ chính là Đức Giêsu, và ông kêu lên với các môn đệ khác: “Chúa đó!”
Đấng Phục Sinh vẫn tiếp tục đứng ở “bờ biển” của cuộc đời chúng ta như Đấng mang ánh sáng vào giữa bóng tối của ta. Cũng như các môn đệ, chúng ta không phải lúc nào cũng nhận ra Người. Chúng ta có thể quá bận tâm với những chật vật và thất bại trong cuộc sống đến nỗi không còn thấy Người. Thế nhưng, Người luôn ở đó, đặc biệt trong những thời khắc tăm tối nhất của chúng ta.
Khi các môn đệ vào bờ theo lời loan báo của người môn đệ Chúa yêu, Đức Giêsu đã cư xử như một chủ nhà đang đón tiếp họ trong bữa ăn. Ở đó có một bếp than hồng với cá đang nướng và cả bánh nữa. Đức Giêsu mời họ: “Anh em đến mà ăn!” Đấng Phục Sinh đang đi vào sự hiệp thông với các môn đệ của Người, dù tất cả họ, trừ người môn đệ Chúa yêu, đều đã từng bỏ rơi Người.
Đấng Phục Sinh hôm nay cũng vẫn đi vào sự hiệp thông với chúng ta và mời gọi chúng ta sống hiệp thông với Người, cho dù chúng ta đã có lúc bất trung với Người. Hành động Đức Giêsu cầm lấy bánh và trao cho các môn đệ gợi lại điều Người đã làm trong bữa Tiệc Ly. Trong mỗi Thánh lễ, Chúa đi vào sự hiệp thông với chúng ta một cách đặc biệt và mời gọi chúng ta làm mới lại sự hiệp thông ấy với Người. Rồi Người sai chúng ta ra đi để tiếp tục ở lại trong sự hiệp thông yêu thương với Người, bằng cách yêu thương người khác như Người đã yêu thương chúng ta.
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections





