Thứ Năm Tuần V – Mùa Chay
St 17,3-9 • Tv 104,4-5.6-7.8-9 (Đ. c.8a) • Ga 8,51-59
Ông Áp-ra-ham là cha các ông đã hớn hở vui mừng vì hy vọng được thấy ngày của tôi.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan
51 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do-thái rằng: “Thật, tôi bảo thật các ông: ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.”
52 “Người Do-thái liền nói: “Bây giờ, chúng tôi biết chắc là ông bị quỷ ám. Ông Áp-ra-ham đã chết, các ngôn sứ cũng vậy; thế mà ông lại nói: ‘Ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.’
53 “Chẳng lẽ ông lại cao trọng hơn cha chúng tôi là ông Áp-ra-ham sao? Người đã chết, các ngôn sứ cũng đã chết. Ông tự coi mình là ai?” 54 Đức Giê-su đáp: “Nếu tôi tôn vinh chính mình, vinh quang của tôi chẳng là gì cả. Đấng tôn vinh tôi chính là Cha tôi, Đấng mà các ông gọi là Thiên Chúa của các ông. 55 Các ông không biết Người; còn tôi, tôi biết Người. Nếu tôi nói là tôi không biết Người, thì tôi cũng là kẻ nói dối như các ông. Nhưng tôi biết Người và giữ lời Người. 56 Ông Áp-ra-ham là cha các ông đã hớn hở vui mừng vì hy vọng được thấy ngày của tôi. Ông đã thấy và đã mừng rỡ.”
57 Người Do-thái nói: “Ông chưa được năm mươi tuổi mà đã thấy ông Áp-ra-ham!” 58 Đức Giê-su đáp: “Thật, tôi bảo thật các ông: trước khi có ông Áp-ra-ham, thì tôi, Tôi Hằng Hữu!”
59 Họ liền lượm đá để ném Người. Nhưng Đức Giê-su lánh đi và ra khỏi Đền Thờ.
(Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ)
Suy niệm: Lời Ban Sự Sống Đời Đời
Ngay đầu bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu dường như đưa ra một lời khẳng định rất mạnh mẽ: “Ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.” Chúng ta đều biết rằng ai rồi cũng sẽ phải chết. Đó là một thực tại mà tất cả chúng ta đều chắc chắn sẽ đối diện. Chúng ta cũng biết rằng những người thân yêu của mình cũng sẽ phải chết. Dù chúng ta có yêu thương ai đó đến đâu, chúng ta cũng không thể ngăn họ khỏi cái chết. Chúng ta chỉ có thể hy vọng và cầu nguyện để cái chết ấy đến càng muộn càng tốt.
Vì thế, Đức Giêsu không thể có ý nói rằng ai giữ lời Người thì sẽ không phải chết về thể lý. Người muốn nói rằng ai giữ lời Người thì sẽ không phải chết về mặt thiêng liêng, tức là cái chết đời đời. Trước đó trong Tin Mừng Gioan, Đức Giêsu đã nói: “Những lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống.” Nghĩa là những lời Người nói chứa đựng Thần Khí của Thiên Chúa và sự sống của Thiên Chúa — một sự sống đời đời mà cái chết không có quyền lực trên đó. Nếu chúng ta lắng nghe lời Chúa và cố gắng sống theo lời ấy, chúng ta sẽ mở lòng mình ra cho Thần Khí của sự sống Thiên Chúa. Ngay từ bây giờ, chúng ta bắt đầu sống bằng chính sự sống của Thiên Chúa — một sự sống vượt qua cái chết thể lý. Vì thế, dù chúng ta sẽ phải chết về thể xác, chúng ta sẽ không bao giờ chết về phần linh hồn. Khi chúng ta giữ lời Chúa — nghĩa là lắng nghe và cố gắng sống theo lời Người — chúng ta được tham dự ngay từ bây giờ vào chính sự sống của Chúa, một sự sống không bao giờ chấm dứt.
Khi Đức Giêsu nói rằng lời của Người là “thần khí và sự sống”, Người cũng hỏi Nhóm Mười Hai: “Cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi hay sao?” Khi ấy, nhiều môn đệ đã rút lui và không còn đi theo Người nữa. Đáp lại câu hỏi của Đức Giêsu, ông Phêrô thưa: “Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời.” Mỗi người chúng ta cũng được mời gọi làm cho lời đáp đầy ý nghĩa ấy của thánh Phêrô trở thành lời đáp của chính mình trước lời mời gọi của Đức Giêsu.
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections





