Thứ Ba Tuần V – Mùa Thường Niên
Thánh Scholastica, trinh nữ. Lễ nhớ.
1 V 8,22-23.27-30 • Tv 83,3.4.5 và 10.11 (Đ. c.2) • Mc 7,1-13
Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm.
✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Máccô
1 Khi ấy, có những người Pha-ri-sêu và một số kinh sư tụ họp quanh Đức Giê-su. Họ là những người từ Giê-ru-sa-lem đến. 2 Họ thấy vài môn đệ của Người dùng bữa mà tay còn ô uế, nghĩa là chưa rửa. 3 Thật vậy, người Pha-ri-sêu cũng như mọi người Do-thái đều nắm giữ truyền thống của tiền nhân: họ không ăn gì, khi chưa rửa tay cẩn thận; 4 thức gì mua ngoài chợ về, cũng phải rảy nước đã rồi mới ăn; họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa như rửa chén bát, bình lọ và các đồ đồng. 5 Vậy, người Pha-ri-sêu và kinh sư hỏi Đức Giê-su: “Sao các môn đệ của ông không theo truyền thống của tiền nhân, cứ để tay ô uế mà dùng bữa?” 6 Người trả lời họ: “Ngôn sứ I-sai-a thật đã nói tiên tri rất đúng về các ông là những kẻ đạo đức giả, khi viết rằng:
Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng,
còn lòng chúng thì lại xa Ta.
7Chúng có thờ phượng Ta thì cũng vô ích,
vì giáo lý chúng giảng dạy chỉ là giới luật phàm nhân.
8 Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm.” 9 Người còn nói: “Các ông thật khéo coi thường điều răn của Thiên Chúa, để nắm giữ truyền thống của các ông. 10 Quả thế, ông Mô-sê đã dạy rằng: ‘Ngươi hãy thờ cha kính mẹ’ và ‘kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử!’ 11 Còn các ông, các ông lại bảo: ‘Người nào nói với cha với mẹ rằng: những gì con có để giúp cha mẹ đều là ‘co-ban’ nghĩa là lễ phẩm đã dâng cho Chúa’ rồi, 12 và các ông không để cho người ấy làm gì để giúp cha mẹ nữa. 13 Thế là các ông lấy truyền thống các ông đã truyền lại cho nhau mà huỷ bỏ lời Thiên Chúa. Các ông còn làm nhiều điều khác giống như vậy nữa!”
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Trở về với Lời Chúa
Khi truyền thống bị cảm nhận như một sức nặng cản trở chúng ta mở ra những con đường mới. Tuy nhiên, truyền thống không phải lúc nào cũng là gánh nặng. Trong bất cứ truyền thống nào cũng có những yếu tố có thể giải phóng và đem lại sự sống. Đối với chúng ta là Kitô hữu, điều quan trọng là biết phân định: những yếu tố nào trong truyền thống tôn giáo của mình đáng được gìn giữ và trở về, và những yếu tố nào cần được từ bỏ để tiến bước.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, những người Pharisêu và kinh sư hỏi Đức Giêsu tại sao các môn đệ của Người không tuân giữ điều họ gọi là “truyền thống của tiền nhân”, liên quan đến các nghi thức rửa tay trước khi ăn. Khi đáp lại lời chỉ trích ấy, Đức Giêsu không phủ nhận giá trị của truyền thống Do Thái của mình. Thật vậy, Người trích dẫn chính truyền thống đó, từ ngôn sứ Isaia, người đã tuyên bố rằng những quy định của con người không phải lúc nào cũng phù hợp với thánh ý Thiên Chúa: “Giáo lý họ dạy chỉ là những quy tắc do loài người đặt ra.”
Đức Giêsu dùng chính truyền thống để phê phán những yếu tố của truyền thống mà người Pharisêu và kinh sư đang nhấn mạnh. Người cho thấy rằng tất cả những truyền thống luật lệ đã hình thành qua nhiều thế kỷ cần phải được giải thích dưới ánh sáng của truyền thống quan trọng hơn, tức là Lời Thiên Chúa được ghi lại trong các sách ngôn sứ. Đó vẫn là nhiệm vụ của Hội Thánh và của mỗi người chúng ta hôm nay. Kinh Thánh, đặc biệt đối với Kitô hữu là các sách Tân Ước, là diễn đạt có thẩm quyền nhất của truyền thống Hội Thánh; mọi truyền thống khác cần được xem xét dưới ánh sáng của Kinh Thánh.
Chúng ta phải luôn trở về với Lời Chúa, với nguồn mạch chính yếu, để có thể lượng giá đúng đắn mọi truyền thống phát sinh sau này. Chúng ta cũng cần không ngừng tự hỏi: Truyền thống này—trong Hội Thánh, trong gia đình hay trong đời sống cá nhân—có đang phục vụ chương trình của Thiên Chúa cho thế giới, như được mạc khải trong Lời Người, đặc biệt trong lời của Đức Giêsu nơi các sách Tin Mừng, hay không?
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections





