Thứ Tư Tuần I – Mùa Thường Niên
1 Sm 3,1-10.19-20 • Tv 39,2 và 5.7-8a.8b-9.10 (Đ. x. c.8a và c.9a) • Mc 1,29-39
Đức Giê-su chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Máccô
29 Khi ấy, vừa ra khỏi hội đường Ca-phác-na-um, Đức Giê-su đi đến nhà hai ông Si-môn và An-rê. Có ông Gia-cô-bê và ông Gio-an cùng đi theo. 30 Lúc đó, bà mẹ vợ ông Si-môn đang lên cơn sốt, nằm trên giường. Lập tức họ nói cho Người về tình trạng của bà. 31 Người lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy; cơn sốt dứt ngay và bà phục vụ các ngài.
32 Chiều đến, khi mặt trời đã lặn, người ta đem mọi kẻ ốm đau và những ai bị quỷ ám đến cho Người. 33 Cả thành xúm lại trước cửa. 34 Đức Giê-su chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật, và trừ nhiều quỷ, nhưng không cho quỷ nói, vì chúng biết Người là ai.
35 Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó. 36 Ông Si-môn và các bạn kéo nhau đi tìm kiếm. 37 Khi gặp Người, các ông thưa: “Mọi người đang tìm Thầy!” 38 Người bảo các ông: “Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng mạc chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó.” 39 Rồi Người đi khắp miền Ga-li-lê, rao giảng trong các hội đường của họ, và trừ quỷ.
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Từ Cầu Nguyện Đến Sứ Vụ
Trong bài Tin Mừng sáng nay, chúng ta chứng kiến cuộc “va chạm” đầu tiên trong Tin Mừng theo thánh Máccô giữa Đức Giêsu và các môn đệ của Người. Sau một ngày hết sức bận rộn chữa lành các bệnh nhân tại Ca-phác-na-um, Đức Giêsu đã lui vào một nơi hoang vắng để cầu nguyện.
Dân chúng rất trân trọng sứ vụ chữa lành của Đức Giêsu và mong muốn Người tiếp tục làm điều ấy cho họ, nhưng dường như họ không mấy quan tâm đến việc Người cần có những giây phút riêng tư để cầu nguyện. Ngay cả các môn đệ của Người cũng không mấy thấu hiểu điều này. Thánh Phêrô và những người bạn đồng hành đã đi tìm Người, và khi gặp được Người, họ trách móc: “Mọi người đang tìm Thầy đấy!” — như muốn nói: “Thầy làm gì ở đây một mình, trong khi ở Ca-phác-na-um còn biết bao người đang cần Thầy?”
Thế nhưng, Đức Giêsu không quay trở lại Ca-phác-na-um, dù chịu nhiều áp lực. Sau giờ cầu nguyện, Người tiếp tục lên đường đến những làng mạc và thị trấn khác.
Hoạt động thường dễ được trân trọng hơn cầu nguyện; điều đó đúng với thời của chúng ta cũng như thời của Đức Giêsu. Tuy nhiên, Đức Giêsu cho chúng ta thấy rằng mọi hoạt động đích thực mang dấu ấn công trình của Thiên Chúa đều phải được bén rễ trong cầu nguyện. Chính trong cầu nguyện, chúng ta mở lòng mình ra cho hoạt động của Thiên Chúa, và nhờ đó, những việc chúng ta làm mới có thể hòa hợp với thánh ý của Người dành cho chúng ta và cho tha nhân.
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections





