Thứ Tư Sau Lễ Chúa Hiển Linh
1 Ga 4,11-18 • Tv 71,1-2.10-11.12-13 (Đ. x. c.11) • Mc 6,45-52
Các ông thấy Đức Giê-su đi trên mặt biển.
✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Marcô.
45 Sau khi cho năm ngàn người được ăn no nê, lập tức, Đức Giê-su bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, về phía thành Bết-xai-đa, trong lúc Người giải tán đám đông. 46 Sau khi cho họ đi, Người lên núi cầu nguyện. 47 Chiều đến, chiếc thuyền đang ở giữa biển hồ, chỉ còn một mình Người ở trên đất. 48 Người thấy các ông phải vất vả chèo chống vì gió ngược, nên vào khoảng canh tư đêm ấy, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông, và Người định vượt các ông. 49 Nhưng khi các ông thấy Người đi trên mặt biển, lại tưởng là ma, thì la lên. 50 Quả thế, tất cả các ông đều nhìn thấy Người và đều hoảng hốt. Lập tức, Người bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” 51 Người lên thuyền với các ông, và gió lặng. Các ông cảm thấy bàng hoàng sửng sốt, 52 vì các ông đã không hiểu phép lạ bánh hoá nhiều: lòng các ông còn chai đá!
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Cầu Nguyện và Hiệp Thông
Trong các sách Tin Mừng, chúng ta thường thấy Đức Giêsu lui vào cầu nguyện sau những thời gian miệt mài thi hành sứ vụ. Mẫu mực ấy cũng hiện rõ trong bài Tin Mừng hôm nay. Sau khi nuôi đám đông trong hoang địa bằng bánh và cá, Đức Giêsu cho các môn đệ xuống thuyền sang bên kia Biển Hồ Ga-li-lê, rồi giải tán đám đông. Khi chiều xuống, Người ở lại một mình và lên núi cầu nguyện. Đó là giây phút hiệp thông sâu xa giữa Người với Thiên Chúa.
Thế nhưng, việc cầu nguyện không tách Đức Giêsu khỏi con người về phương diện thiêng liêng, dù Người có xa họ về thể lý. Trong lúc cầu nguyện, Người vẫn ý thức rõ nỗi vất vả của các môn đệ đang chèo thuyền giữa ngược gió. Tin Mừng cho biết Người đã “thấy” các ông. Như thể chính sự hiệp thông cầu nguyện với Thiên Chúa đã làm cho cái nhìn của Người thêm tinh tế, giúp Người thấu hiểu sâu xa hơn những gian nan của các môn đệ.
Từ lời cầu nguyện ấy, Đức Giêsu đến với các ông bằng lời trấn an: “Hãy yên tâm! Chính Thầy đây, đừng sợ!” Khi Người bước lên thuyền cùng các ông, gió liền yên; cuộc hành trình không còn gian nan như trước nữa. Bài Tin Mừng hôm nay nhắc chúng ta rằng sự hiệp thông cầu nguyện của Đức Kitô Phục Sinh với Chúa Cha không làm Người xa cách chúng ta, nhưng trái lại, Người nhạy bén hơn bao giờ hết trước cảnh ngộ của chúng ta và luôn đến với ta trong những lúc gian nan, yếu đuối. Người vừa hằng sống để chuyển cầu cho chúng ta trước mặt Chúa Cha, vừa là người bạn đồng hành không ngừng nghỉ trên mọi nẻo đường đời ta.
Đồng thời, bài Tin Mừng cũng nhắc rằng chính đời sống cầu nguyện của chúng ta không tách chúng ta khỏi tha nhân, nhưng còn giúp ta nhạy cảm hơn trước nhu cầu của họ. Khi mở lòng mình ra với Chúa trong cầu nguyện, chúng ta được cuốn vào tình yêu quan tâm của Người đối với mọi người, cách riêng là với những ai đang phải chiến đấu vất vả với cuộc sống mỗi ngày.
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections





