Thứ Sáu Tuần I – Mùa Vọng
Thánh Nicôla, Giám mục – Lễ nhớ
Is 30,19-21.23-26 • Tv 146,1-2.3-4.5-6 (Đ. Is 30,18) • Mt 9,35 – 10,1.6-8
Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu
9 35 Khi ấy, Đức Giê-su đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.
36 Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. 37 Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. 38 Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.”
10 1 Rồi Đức Giê-su gọi mười hai môn đệ lại, để ban cho các ông quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.
6 Đức Giê-su sai các ông đi và chỉ thị rằng: “Hãy đến với các con chiên lạc nhà Ít-ra-en. 7 Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần. 8 Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.”
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Anh em đã được cho không.
Câu cuối của bài Tin Mừng hôm nay thật sự chạm đến tâm hồn tôi trong thời điểm này: “Anh em đã được cho không, thì cũng hãy cho không.”
Người ta thường nói: “Không có bữa trưa nào miễn phí.” Câu nói ấy phát xuất từ niềm xác tín rằng mọi thứ đều phải trả giá, rằng chúng ta không thể nhận được gì mà không đánh đổi. Dẫu lối suy nghĩ ấy có phần đúng, nhưng lời Đức Giêsu lại mạc khải một chân lý sâu xa hơn: “Anh em đã được cho không.” Tất cả chúng ta đều có thể nghĩ đến những cách mà chúng ta đã được Thiên Chúa ban ơn dồi dào, mà không phải nhờ công trạng hay nỗ lực của mình. Chúng ta chỉ cần bước đi và bất chợt bị đánh động bởi vẻ đẹp của thiên nhiên: một bình minh rực sáng, một hoàng hôn êm dịu, ánh mặt trời phản chiếu trên mặt nước, hay một khoảnh khắc nào đó khiến ta đứng lặng trong niềm biết ơn. Tận sâu thẳm, ta nhận ra mình vừa được chạm đến bởi một ân ban bất ngờ. Nhiều tình bạn hay mối tương quan quý giá trong đời ta cũng là những món quà nhưng không. Những con người mà ta yêu mến đã bước vào cuộc đời ta; ta không tìm kiếm họ, không nỗ lực để đạt được họ. Họ đến, và chúng ta vui mừng đón nhận hồng ân của sự hiện diện ấy, hồng ân vẫn tiếp tục đồng hành cùng ta. Theo nhiều cách khác nhau, chúng ta đã được ban cho nhưng không. Nhưng là người có đức tin, chúng ta còn nhận ra rằng Chúa ở trong và ở phía sau mọi ân ban ấy. Lời Đức Giêsu: “Anh em đã được cho không” dẫn chúng ta đến lời mời gọi tiếp theo: “Thì cũng hãy cho không.” Bởi chúng ta đã được Chúa ân ban cách nhưng không trong muôn vàn cách, chúng ta cũng được mời gọi trao ban cho người khác cách quảng đại như thế. Chúng ta được mời gọi trao ban mà không mong đáp đền, cho đi mà không tính toán, trao tặng từ chính sự phong phú mà ta đã nhận.
Tình yêu của Thiên Chúa dành cho chúng ta không hề cân đo, không so tính. Và tình yêu của chúng ta, khi phản chiếu tình yêu của Ngài, cũng được mời gọi mang lấy phẩm chất tuyệt vời ấy.
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections





