Thứ Bảy Tuần XXXI – Mùa Thường Niên
Rm 16,3-9.16.22-27 • Tv 144,2-3.4-5.10-11 (Đ. x. c.1) • Lc 16,9-15
Nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng Tiền Của bất chính, thì ai sẽ tín nhiệm mà giao phó của cải chân thật cho anh em?
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca
9 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thầy bảo cho anh em biết: hãy dùng Tiền Của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu. 10 Ai trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai bất lương trong việc rất nhỏ, thì cũng bất lương trong việc lớn. 11 Vậy nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng Tiền Của bất chính, thì ai sẽ tín nhiệm mà giao phó của cải chân thật cho anh em? 12 Và nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng của cải của người khác, thì ai sẽ ban cho anh em của cải dành riêng cho anh em?
13 “Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được.”
14 Người Pha-ri-sêu vốn ham hố tiền bạc, nên nghe các điều ấy, thì cười nhạo Đức Giê-su. 15 Người bảo họ: “Các ông là những kẻ làm ra bộ công chính trước mặt người đời, nhưng Thiên Chúa thấu biết lòng các ông, bởi vì điều cao trọng đối với người đời lại là điều ghê tởm trước mặt Thiên Chúa.”
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Cao trọng trước mặt người đời
và trước mặt Thiên Chúa
Lối phát triển của cuộc sống hôm nay đưa người ta đến chỗ khẳng định giá trị của mình trước mặt người khác, và không ít khi người ta thực hiện điều này chỉ với dáng vẻ bên ngoài, với chức vị và với sự giàu sang. Nhưng Kitô hữu phải suy nghĩ điều gì trước lời của Chúa Giêsu: “Điều cao trọng đối với người đời lại là điều ghê tởm trước mặt Thiên Chúa” (Lc 16,15)?!
Bối cảnh của bản văn là thái độ của những người Pharisêô được ghi nhận là “ham hố tiền bạc” (16,14). Họ được người dân kính trọng như những người chuẩn mực trong việc thực thi Lề Luật và họ thường được mời vào những chỗ cao trọng trong các cuộc lễ. Nhưng lòng họ lại là những người tham lam: tham lam tiền của và danh dự trước mặt người đời. Họ hành động theo tham vọng ấy qua việc “nuốt hết tài sản của các bà goá” bằng cử chỉ cầu nguyện đáng kính trước mặt người ta (x. Mt 23,14), họ tìm chỗ nhất trong các hội đường, đám tiệc (x. Mt 23,6). Và vì thế mà Đức Giêsu nói: “Điều cao trọng đối với người đời lại là điều ghê tởm trước mặt Thiên Chúa”!
Ngay cả trong lãnh vực đời sống tôn giáo, không ít lần người ta tìm kiếm chính mình, muốn thể hiện mình. Điều đáng tiếc là người ta lấy những diễn tả của niềm tin để thực hiện tham vọng bản thân. Điều này khiến cho họ không hề có tương giao thực sự với Thiên Chúa và cũng phá huỷ tương giao với người khác, vì lúc ấy Thiên Chúa và tha nhân chỉ là phương tiện để họ đạt được tham vọng của mình!
Đoạn trích thư Roma hôm nay cho thấy ông Phaolô đã có một tương giao rất tốt với cộng đoàn: ông hỏi thăm từng người một và chuyển lời của những người chung quanh đến những người mà ông viết thư cho.
Người ta chỉ thực sự tìm thấy chính mình khi bước vào những tương giao thực sự với Thiên Chúa và tha nhân. Và cũng chính khi sống các mối tương giao ấy, người ta mới thực sự là sống đức tin.
Lm Giuse Nguyễn Trọng Sơn





