Loạt bài Giáo Lý – Năm Thánh 2025
Chúa Giêsu Kitô,
Niềm Hy Vọng của Chúng Ta
III. Cuộc Vượt Qua của Chúa Giêsu
10. Đánh Thức Lại Ngọn Lửa:
“Lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?” (Lc 24,32)
Đức Thành Cha Lêô XIV – Tiếp kiến chung ,
Thứ Tư ngày 8 tháng 10 năm 2025
Tin Mừng theo Thánh Luca (24,30-32):
Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. Họ mới bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?”
Anh chị em thân mến, chúc anh chị em một buổi sáng an lành!
Hôm nay, tôi muốn mời anh chị em suy niệm về một khía cạnh đầy ngạc nhiên của mầu nhiệm Phục Sinh của Đức Kitô: đó là sự khiêm nhường của Người.
Nếu ta hồi tưởng lại các trình thuật Tin Mừng, ta sẽ thấy Đấng Phục Sinh không làm điều gì ngoạn mục để buộc các môn đệ phải tin. Người không hiện ra giữa đoàn thiên thần rực sáng, không thực hiện phép lạ phi thường, cũng không ban bố những bài diễn từ long trọng để tiết lộ các mầu nhiệm của vũ trụ. Trái lại, Người đến gần cách âm thầm, như một người lữ khách bình thường, như một người đói xin được chia sẻ chút bánh (x. Lc 24,15.41).
Maria Mađalêna tưởng Người là người làm vườn (x. Ga 20,15).
Hai môn đệ trên đường Emmau nghĩ Người là một người lạ (x. Lc 24,18).
Phêrô và các môn đệ khác tưởng Người chỉ là một người qua đường (x. Ga 21,4).
Lẽ ra ta có thể mong đợi những dấu lạ phi thường, những bằng chứng ngoạn mục, nhưng Chúa không tìm cách đó. Người chọn ngôn ngữ của sự gần gũi, của đời thường, của việc cùng chia sẻ bữa ăn.
1. Sức mạnh của sự khiêm nhường
Anh chị em thân mến, trong đó có một sứ điệp quý giá: Phục Sinh không phải là một màn trình diễn vĩ đại, mà là một cuộc biến đổi âm thầm, làm cho mọi cử chỉ nhân loại đều được thấm nhuần ý nghĩa mới.
Đức Giêsu Phục Sinh ăn một miếng cá trước mặt các môn đệ – một chi tiết tưởng nhỏ, nhưng lại khẳng định rằng: thân xác, lịch sử và các tương quan của chúng ta không phải là vỏ bọc vô nghĩa để rồi bị bỏ đi. Tất cả được hướng về sự viên mãn của sự sống.
Phục Sinh không làm chúng ta trở nên linh hồn mờ ảo, nhưng dẫn chúng ta vào sự hiệp thông sâu hơn với Thiên Chúa và với nhau, trong một nhân tính được tình yêu biến đổi.
2. Mọi điều trở nên ân sủng
Trong Lễ Vượt Qua của Đức Kitô, mọi sự đều có thể trở thành ân sủng – ngay cả những điều tầm thường nhất: ăn uống, làm việc, chờ đợi, chăm sóc gia đình, nâng đỡ bạn bè.
Phục Sinh không loại bỏ lao nhọc và thời gian, nhưng ban cho chúng ý nghĩa và hương vị mới.
Mỗi cử chỉ được thực hiện trong lòng biết ơn và hiệp thông đều đón trước Nước Trời.
3. Trở ngại lớn nhất: nghĩ rằng niềm vui phải không có đau khổ
Thế nhưng, vẫn có một trở ngại khiến ta không nhận ra sự hiện diện của Chúa trong đời thường: đó là ảo tưởng rằng niềm vui thật phải không có đau khổ.
Hai môn đệ Emmau bước đi trong buồn bã, vì họ đã hy vọng một kết thúc khác, một Đấng Mêsia không chịu thập giá. Dù đã nghe tin ngôi mộ trống, họ vẫn không thể mỉm cười.
Nhưng Đức Giêsu đi bên cạnh họ, kiên nhẫn giúp họ hiểu rằng nỗi đau không phủ nhận lời hứa, mà là con đường qua đó Thiên Chúa tỏ lộ mức độ của tình yêu Ngài (x. Lc 24,13-27).
Khi họ ngồi vào bàn và Người bẻ bánh, mắt họ mở ra. Họ nhận ra rằng lòng mình đã bừng cháy ngay cả khi họ chưa biết (x. Lc 24,28-32).
Đó là sự ngạc nhiên lớn nhất: khám phá ra rằng, dưới lớp tro tàn của chán nản và mệt mỏi, luôn còn một đốm lửa đang chờ được khơi lại.
4. Không có thất vọng nào vượt quá hy vọng
Anh chị em thân mến, Phục Sinh dạy ta rằng không có lịch sử nào quá nhuốm thất vọng hay tội lỗi đến mức hy vọng không thể viếng thăm.
Không có sa ngã nào là chung cuộc, không có đêm tối nào là vĩnh viễn, không có vết thương nào mà tình yêu Thiên Chúa không thể chữa lành.
Dù ta cảm thấy xa cách, lạc lối, bất xứng – không có khoảng cách nào có thể dập tắt quyền năng bất diệt của tình yêu Chúa.
5. Chúa hiện diện trong những nơi tối tăm nhất
Đôi khi ta nghĩ Chúa chỉ đến với ta trong những giây phút sốt sắng, khi ta thấy mình xứng đáng, hoặc đời ta sáng sủa, trật tự. Nhưng Đấng Phục Sinh lại đến gần ta chính trong những nơi tăm tối nhất: trong thất bại, đổ vỡ, những cuộc vật lộn hằng ngày, những nghi ngờ khiến ta chán nản.
Không điều gì nơi ta, không mảnh đời nào của ta, là xa lạ đối với Người.
6. Lời mời gọi của Đấng Phục Sinh
Hôm nay, Chúa Phục Sinh đang bước đi bên cạnh mỗi người chúng ta, trên mọi nẻo đường – dù là công việc, trách nhiệm, hay đau khổ, cô đơn – và với sự dịu dàng vô hạn, Người xin được sưởi ấm trái tim ta.
Người không ép buộc, không đòi hỏi được nhận ra ngay, nhưng kiên nhẫn chờ đợi giây phút khi đôi mắt ta mở ra để thấy khuôn mặt Người – Đấng biến nỗi thất vọng thành hy vọng, nỗi buồn thành biết ơn, sự buông xuôi thành lòng cậy trông.
Đấng Phục Sinh chỉ muốn trở thành bạn đồng hành của ta, để thắp lên trong tim ta xác tín rằng sự sống của Ngài mạnh hơn mọi sự chết.
Vì thế, ta hãy xin ơn nhận ra sự hiện diện khiêm tốn và âm thầm của Chúa, đừng mong một đời không thử thách, nhưng học thấy rằng mọi đau khổ, nếu được tình yêu cư ngụ, sẽ trở thành nơi gặp gỡ và hiệp thông.
7. Niềm vui của hai môn đệ Emmau
Và như hai môn đệ Emmau, chúng ta cũng trở về với tâm hồn bừng cháy niềm vui.
Một niềm vui đơn sơ, không xoá đi vết thương, nhưng chiếu sáng chúng bằng ánh sáng Phục Sinh.
Một niềm vui phát sinh từ xác tín rằng Chúa vẫn sống, đang bước đi cùng ta, và trao cho ta khả năng khởi đầu lại mỗi ngày.
✨ Tóm lược bài giáo lý
Anh chị em thân mến, trong hành trình giáo lý về “Đức Giêsu Kitô, niềm hy vọng của chúng ta”, hôm nay ta chiêm ngắm mầu nhiệm Phục Sinh dưới khía cạnh khiêm nhường và gần gũi của Chúa.
Các môn đệ xưa chìm trong thất vọng vì không hiểu rằng thập giá là con đường cứu chuộc. Đức Giêsu không đến trong vinh quang choáng ngợp, nhưng âm thầm đồng hành, kiên nhẫn dạy họ rằng đau khổ không xoá đi lời hứa, mà là con đường tình yêu đi đến trọn vẹn.
Dù ta cảm thấy thất vọng, tội lỗi hay bất xứng, Chúa vẫn bước đi bên ta, giúp ta nhận ra rằng mọi đau khổ có thể trở thành nơi gặp gỡ ân sủng.
Ta hãy xin ơn nhận ra sự hiện diện khiêm tốn của Người, để chấp nhận cuộc sống với niềm vui, và đón đợi ngày Chúa đến trong vinh quang.




