Thứ Bảy Tuần XXVI – Mùa Thường Niên
Thánh Phanxicô Assisi – Lễ nhớ
Br 4,5-12.27-29 • Tv 68,33-35.36-37 (Đ. c.34a) • Lc 10,17-24
Hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca
17 Khi ấy, Nhóm Bảy Mươi Hai trở về, hớn hở nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, nghe đến danh Thầy, cả ma quỷ cũng phải khuất phục chúng con.” 18 Đức Giê-su bảo các ông: “Thầy đã thấy Xa-tan như một tia chớp từ trời sa xuống. 19 Đây, Thầy đã ban cho anh em quyền năng để đạp lên rắn rết, bọ cạp và mọi thế lực Kẻ Thù, mà chẳng có gì làm hại được anh em. 20 Tuy nhiên, anh em chớ mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em, nhưng hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời.” 21 Ngay giờ ấy, được Thánh Thần tác động, Đức Giê-su hớn hở vui mừng và nói: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu kín không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha.
22 “Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết người Con là ai, trừ Chúa Cha, cũng như không ai biết Chúa Cha là ai, trừ người Con, và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho.”
23 Rồi Đức Giê-su quay lại với các môn đệ và bảo riêng: “Phúc thay mắt nào được thấy điều anh em thấy! 24 Quả vậy, Thầy bảo cho anh em biết: nhiều ngôn sứ và nhiều vua chúa đã muốn thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, muốn nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.”
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Lòng tự phụ “đạo đức”
Trong đời sống tôn giáo, có thứ gọi là “lòng tự phụ đạo đức”. Nói thế là bởi vì khi ở trong sự tự phụ này, người ta tưởng rằng như thế là đạo đức, là hay, và do đó, người ta cứ thế mà ở lại trong lòng tự phụ này. Tệ hơn nữa, lòng tự phụ đạo đức này lại khiến người ta trở thành hung hăng, dễ gây chiến với những người khác với mình hay ngược với mình, vì cho rằng những người ấy chống lại Chúa, chống lại Giáo Hội. Họ nhân danh Thiên Chúa, nhân danh Giáo Hội, nhưng kỳ thực là họ tìm kiếm danh giá của chính mình, tìm kiếm lợi ích bản thân! Một tệ hại khác là những người chống lại nhau đều nhân danh Thiên Chúa và nhân danh lòng yêu mến Giáo Hội!!!
Các môn đệ đi thực tập loan báo Tin Mừng trở về khoe với Đức Giêsu rằng: “cả ma quỷ cũng phải khuất phục chúng con” (Lc 10,17). Đức Giêsu trả lời rằng ma quỷ khuất phục Thiên Chúa chứ không phải khuất phục các môn đệ đâu, và điều nên vui mừng là tên được ghi trên trời. Tất cả, từ quyền năng trên ma quỷ, đến việc được ghi tên trên trời đều đến từ Thiên Chúa, đều là ân ban. Lúc ấy, Đức Giêsu tạ ơn Chúa Cha vì đã tỏ mình cho những người bé mọn, nghĩa là người ta có gì cũng là từ Thiên Chúa. Rồi Ngài nói tiếp: những điều các môn đệ thấy và nghe nơi Đức Giêsu là ân ban của Chúa Cha, là ân ban mà nhiều vị tiên tri, nhiều người công chính trước đó cũng không có được. Như vậy, lại một lần nữa, Đức Giêsu cho thấy tất cả là ân ban.
Bất cứ sự tự phụ nào, dù là mang hình thức của lòng đạo đức, thì đều là thứ quy hướng về bản thân, là tìm kiếm chính mình, và như thế là bỏ quên hay cố tình bỏ qua ý thức về ân ban. Như vậy thì nói ngược lại, chỉ những người khiêm tốn, ý thức về sự bé nhỏ của mình, mới có thể đón nhận được ân ban từ Thiên Chúa. Và như là hệ quả, những người bé nhỏ đón nhận ân ban từ Thiên Chúa thì cũng ý thức rằng người khác cũng có những ân ban, và đi đến thái độ đón nhận những ơn được ban cho người khác, để biết hợp tác với nhau trong những ân ban. Nói ngược lại lần nữa, nếu không biết nhận ra ân ban nơi người khác, không biết cộng tác với những ân ban nơi người khác, thì cũng có nghĩa là không ý thức về ân ban nơi mình. Đó là một thứ tự phụ mang danh là đạo đức, là thứ tự gọi là đạo đức nhưng rất kém thánh thiện!
Thánh Phanxicô Assisi lột bỏ hết những gì là của mình, những gì có thể khiến mình tự phụ, và như thế, ngài thực sự trở thành người bày tỏ khuôn mặt của Chúa Kitô nghèo khó, bởi vì chính Chúa Kitô nghèo khó lại mạc khải về Chúa Cha cho con người.
Lm. Giuse Nguyễn Trọng Sơn





