Loạt bài Giáo Lý – Năm Thánh 2025
Chúa Giêsu Kitô,
Niềm Hy Vọng của Chúng Ta
III. Cuộc Vượt Qua của Chúa Giêsu
Bài 9. Phục Sinh – “Bình an cho anh em!” (Ga 20,21)
Đức Thành Cha Lêô XIV – Tiếp kiến chung ,
Thứ Tư ngày 1 tháng 10 năm 2025
Tin Mừng theo thánh Gioan (Ga 20,19-23):
19Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em!” 20Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. 21Người lại nói với các ông: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.” 22Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. 23Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.”
Anh chị em thân mến, chúc anh chị em một buổi sáng an lành!
Trung tâm của đức tin và trái tim của niềm hy vọng chúng ta chính là mầu nhiệm Phục Sinh của Đức Kitô. Khi đọc kỹ các Tin Mừng, ta nhận ra rằng mầu nhiệm này gây kinh ngạc không chỉ vì Con Thiên Chúa đã sống lại từ cõi chết, mà còn vì cách thức Người chọn để tỏ lộ điều đó. Thật vậy, sự Phục Sinh của Chúa Giêsu không phải là một chiến thắng ầm ĩ, cũng không phải là một sự trả đũa hay báo thù. Đúng hơn, đó là một chứng tá tuyệt vời rằng tình yêu có khả năng đứng dậy sau thất bại lớn lao, để tiếp tục cuộc hành trình không gì ngăn cản nổi.
Khi chúng ta gượng dậy sau một biến cố đau thương do người khác gây ra, phản ứng đầu tiên thường là giận dữ hoặc muốn trả thù. Nhưng Đấng Phục Sinh không làm như thế. Khi ra khỏi vực thẳm của sự chết, Đức Giêsu không tìm cách trả đũa. Người không trở lại với dấu chỉ của quyền lực, nhưng bằng hiền lành, Người bày tỏ niềm vui của một tình yêu lớn hơn mọi vết thương, mạnh hơn mọi phản bội.
Đấng Phục Sinh không cảm thấy cần khẳng định sự vượt trội của mình. Người hiện ra với các môn đệ một cách rất khiêm tốn và kín đáo, không thúc ép họ vượt quá khả năng đón nhận. Ước muốn duy nhất của Người là khôi phục sự hiệp thông với họ, giúp họ vượt qua mặc cảm tội lỗi. Điều này được thấy rõ trong căn phòng Tiệc Ly, nơi Chúa đến với các bạn hữu đang đóng kín cửa vì sợ hãi. Chính lúc ấy, sau khi đi xuống tận vực sâu của sự chết để giải thoát những ai bị giam cầm, Chúa Giêsu bước vào căn phòng khép kín bởi nỗi sợ, mang đến một hồng ân không ai dám hy vọng: Bình an.
Lời chào của Người thật đơn sơ, hầu như bình thường: “Bình an cho anh em!” (Ga 20,19). Nhưng ngay sau đó, Người thực hiện một cử chỉ tuyệt vời: cho các môn đệ xem tay và cạnh sườn, vẫn còn in dấu thương tích. Tại sao Người lại cho thấy những dấu vết ấy với những kẻ từng chối bỏ và bỏ rơi mình? Sao không giấu đi để khỏi khơi lại nỗi xấu hổ?
Và thế nhưng, Tin Mừng nói: “Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa” (Ga 20,20). Lý do thật sâu xa: Chúa Giêsu giờ đây hoàn toàn hoà giải với tất cả những đau khổ Người đã trải qua. Không một chút oán hận. Những vết thương không để trách móc, nhưng để chứng minh một tình yêu mạnh hơn mọi phản bội. Chúng là bằng chứng rằng, ngay cả trong lúc ta thất bại, Thiên Chúa không rút lui, không bỏ rơi ta.
Chúa cho thấy mình trần trụi, yếu đuối, không đòi hỏi, không ép buộc. Tình yêu ấy không hạ nhục; đó là bình an của Đấng đã chịu khổ vì yêu và nay có thể khẳng định: thật đáng giá.
Còn chúng ta thì sao? Chúng ta thường che giấu vết thương vì kiêu hãnh hay vì sợ bị xem là yếu đuối. Ta nói “không sao”, “mọi chuyện đã qua”, nhưng lòng vẫn chưa thật sự bình an. Đôi khi ta giấu sự khó khăn trong việc tha thứ, vì sợ mình bị tổn thương lần nữa. Nhưng Chúa Giêsu thì khác: Người dâng hiến các thương tích như bảo chứng của tha thứ. Người cho thấy rằng Phục Sinh không xoá bỏ quá khứ, nhưng biến đổi nó thành hy vọng và lòng thương xót.
Rồi Chúa lại nói: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em” (Ga 20,21). Với những lời này, Người trao cho các Tông Đồ một sứ mạng không phải là quyền lực, nhưng là trách nhiệm: trở thành khí cụ của hòa giải trong thế giới. Như muốn nói: “Ai có thể loan báo gương mặt xót thương của Chúa Cha, nếu không phải là chính anh em, những người đã nếm trải thất bại và được tha thứ?”.
Sau đó, Người thổi hơi trên họ và ban Thánh Thần (Ga 20,22). Chính Thần Khí đã nâng đỡ Người trong vâng phục và tình yêu cho đến thập giá. Từ giây phút ấy, các Tông Đồ không còn có thể giữ im lặng: họ phải làm chứng rằng Thiên Chúa tha thứ, nâng dậy và phục hồi niềm tín thác.
Đây chính là trái tim của sứ mạng Hội Thánh: không phải quản trị quyền lực trên người khác, nhưng là truyền đạt niềm vui của những kẻ được yêu thương ngay khi không xứng đáng. Chính sức mạnh này đã khai sinh và làm lớn mạnh các cộng đoàn Kitô hữu: những người đã khám phá ra vẻ đẹp của việc được sống lại để trao ban sự sống cho tha nhân.
Anh chị em thân mến, chúng ta cũng được sai đi. Chúa chỉ cho ta những vết thương của Người và nói: “Bình an cho anh em”. Anh chị em đừng sợ phơi bày những vết thương đã được lòng thương xót chữa lành. Đừng ngại đến gần những ai còn bị giam hãm bởi sợ hãi hay mặc cảm. Xin Thánh Thần thổi vào chúng ta để ta cũng trở nên chứng nhân của bình an và tình yêu mạnh hơn mọi thất bại.
Tóm lược Bài giáo lý
Anh chị em thân mến, trong hành trình giáo lý về Đức Giêsu Kitô – niềm hy vọng của chúng ta, hôm nay chúng ta chiêm ngắm mầu nhiệm Phục Sinh, nguồn mạch của đức tin và hy vọng. Với sự hiền lành, Chúa Giêsu hiện ra với các môn đệ để phục hồi sự hiệp thông và bày tỏ tình yêu vượt lên mọi phản bội, vết thương và cái chết. Là dấu chỉ của tình yêu này, Người trao cho các Tông Đồ hai hồng ân: bình an và Thánh Thần. Khi cho họ xem các vết thương, Người không làm họ xấu hổ, nhưng xác nhận lòng tha thứ và tình yêu. Khi ban Thánh Thần, Người trao sứ mạng cho họ trở thành khí cụ của hòa giải trong thế giới. Đây cũng là sứ điệp cho chúng ta hôm nay: Thiên Chúa tha thứ, nâng dậy và sai chúng ta đi. Xin cho chúng ta trở nên chứng nhân vui tươi của Phục Sinh, mang bình an, niềm hy vọng và tình yêu của Đức Kitô đến cho một thế giới đang tan vỡ.




