Thứ Năm Tuần XXIV – Mùa Thường Niên
1 Tm 4,12-16 • Tv 110,7-8.9.10 (Đ. c.2a) • Lc 7,36-50
Tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca
36 Khi ấy, có người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình. Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn. 37 Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. 38 Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.
39 Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: “Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi!” 40 Đức Giê-su lên tiếng bảo ông: “Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông!” Ông ấy thưa: “Dạ, xin Thầy cứ nói.” 41 Đức Giê-su nói: “Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục. 42 Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn?” 43 Ông Si-môn đáp: “Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn.” Đức Giê-su bảo: “Ông xét đúng lắm.”
44 Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-môn: “Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. 45 Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi. 46 Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi. 47 Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít.” 48 Rồi Đức Giê-su nói với người phụ nữ: “Tội của chị đã được tha rồi.” 49 Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: “Ông này là ai mà lại tha được tội?” 50 Nhưng Đức Giê-su nói với người phụ nữ: “Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an.”
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Người hoàn hảo và tội nhân
Hai bài Sách Thánh hôm nay trình bày về người lãnh đạo với hai khuôn mặt bổ túc cho nhau. Thánh Phaolô khuyên ông Timôthê hãy sống như người mẫu mực trong lời ăn tiếng nói, trong cách cư xử, trong đời sống đức tin cá nhân và cộng đoàn. Còn Tin Mừng Luca thì trình bày khuôn mặt Chúa Giêsu cho người lãnh đạo ở một góc nhìn khác: dấn thân đến với những người bị coi là kém đạo đức, những người bị người đạo đức loại trừ! Góc nhìn thứ nhất của thánh Phaolô đáng ngưỡng mộ nhưng cần được bổ túc bởi góc nhìn thứ hai của Chúa Giêsu. Người ta dễ dừng lại ở góc nhìn thứ nhất vì sợ “ố danh đạo đức” của mình, muốn tránh đối diện với những lời đàm tiếu. Người dấn thân thì đòi một bản lãnh cao hơn. Chúng ta hãy chiêm ngắm Chúa Giêsu ở góc nhìn thứ hai này.
Khi người Pharisêô khó chịu vì Chúa Giêsu tiếp cận với người tội lỗi, thì Ngài kể dụ ngôn về hai người mắc nợ được tha. Người nợ ít và người nợ nhiều có hai thái độ khác nhau. Sau đó, Chúa Giêsu trình bày song đối với nhau về thái độ của người phụ nữ tội lỗi và của ông Pharisêô nọ. Vậy phải chăng người ta có thể nói hai nhân vật này phản ảnh hai thái độ khác nhau của hai con nợ trong dụ ngôn? Trước mặt Thiên Chúa, cả người phụ nữ lẫn ông Pharisêô đều là tội nhân, nhưng người phụ nữ kia, dù tội nhiều thật, nhưng tự nhận thức và có thái độ thích hợp là yêu mến Chúa Giêsu nhiều hơn, còn ông Pharisêô nọ thì không nhận biết mình là tội nhân nên cũng không tỏ lòng yêu mến, hơn nữa còn bắt bẻ Chúa Giêsu!
Khi cố gắng sống như người hoàn hảo, nếu không lưu ý, người ta dễ đi đến thái độ của ông Pharisêô nọ! Sự thật là mỗi người đều là tội nhân, nhưng tuỳ theo mức độ nhận biết về tội lỗi của mình và cảm nhận được tình yêu Thiên Chúa mà có cách ứng xử khác nhau. Người không nhận biết sự thật về bản thân thì xăm soi bắt lỗi người khác và không hề có tương quan sâu đậm với Chúa. Trái lại, người cảm nhận lòng nhân hậu của Thiên Chúa thì cũng nhân ái với người khác và sống hết mình với Chúa và tha nhân.
Lm Giuse Nguyễn Trọng Sơn





