Thứ Tư Tuần XX – Mùa Thường Niên
Thánh Bernarđô, Viện phụ, Tiến sĩ Hội Thánh – Lễ nhớ
Tl 9,6-15 • Tv 20,2-3.4-5.6-7 (Đ. c.2a) • Mt 20,1-16a
Phải chăng vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu
1 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này: “Nước Trời giống như chuyện chủ nhà kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình. 2 Sau khi đã thoả thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc. 3 Khoảng giờ thứ ba, ông trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ. 4 Ông cũng bảo họ: ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng.’ 5 Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu, rồi giờ thứ chín, ông lại trở ra và cũng làm y như vậy. 6 Khoảng giờ mười một, ông trở ra và thấy còn có những người khác đứng đó, ông nói với họ: ‘Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm gì hết?’ 7 Họ đáp: ‘Vì không ai mướn chúng tôi.’ Ông bảo họ: ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho!’ 8 Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý: ‘Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ, bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất.’ 9 Vậy những người mới vào làm lúc giờ mười một tiến lại, và lãnh được mỗi người một quan tiền. 10 Khi đến lượt những người vào làm trước nhất, họ tưởng sẽ được lãnh nhiều hơn, thế nhưng cũng chỉ lãnh được mỗi người một quan tiền. 11 Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn chủ nhà: 12 ‘Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt.’ 13 Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ: ‘Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thoả thuận với tôi là một quan tiền sao? 14 Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. 15 Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của tôi sao? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?’ 16a Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót.”
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Muốn hơn người và khẳng định bản thân
Trong dòng lịch sử Israel, sau khi ông Giôsuê đưa dân vào đất hứa thì chia đất cho 12 chi tộc. Thực ra, họ không chiếm hết đất Canaan, nhưng chia nhau với dân địa phương. Giữa các chi tộc cũng không có quyền bính tập trung, vì thế mà có sự cạnh tranh giữa các chi tộc và giữa dân Israel với dân Canaan. Đó là thời của các thủ lãnh lớn nhỏ. Trong giai đoạn đó, thỉnh thoảng cũng có ý định thiết lập vương quyền, rồi thất bại, mãi cho đến thời của ông Saolê làm vua (1043 tCN) với vị thủ lãnh cuối cùng là ông Samuen. Câu chuyện ông Avimeléc mưu toan làm vua (1129 tCN) diễn ra trong thời kỳ thủ lãnh.
Để thực hiện âm mưu tự tôn mình làm vua, ông Avimeléc, con ông Ghít-ôn, đã giết hết các anh em cùng cha khác mẹ của mình, chỉ trừ có ông Giôtham là trốn thoát và lớn tiếng kể dụ ngôn bụi gai muốn làm vua trên mọi loài. Ông Avimeléc đã tự tôn cho mình là trên tất cả những người khác và để thực hiện, ông đã tàn sát người khác.
Ý tưởng cho mình có công hơn người khác cũng được diễn tả qua dụ ngôn những người thợ làm vườn nho. Sự tự tôn khiến những người làm giờ đầu tiên đã oán trách ông chủ và chê bai người khác.
Cách suy nghĩ muốn hơn người hình như nằm nơi sâu xa của con người, nơi mỗi người. Những thứ ganh đua làm điều tốt, học hành tốt là điều tốt lành, nhưng chúng thường đi song song với sự ganh tị, mặc cảm tự tôn hoặc tự ti, tìm cách che đậy và khẳng định về bản thân… Rất nhiều thứ diễn ra trong cuộc sống cũng do từ cách suy nghĩ này. Những nhà độc tài, những người muốn tàn sát những người chống đối đều ở dạng này, tự cho mình hơn người và muốn hơn người khác bằng mọi giá, dù sự thật không phải là như vậy. Sáng nay, ra chơi với trẻ trường mầm non, một bạn nhỏ vô tình giơ tay trúng mắt bạn khác, nhưng nhất định không chịu xin lỗi! Không muốn mình “thua kém” người khác qua hành vi nhận lỗi và xin lỗi, đó cũng là biểu hiện của sự tự tôn nơi con người, từ nơi sâu xa của lòng người!
Cần ý thức là chính mình, nhìn nhận giới hạn của bản thân để không sống trong ảo tưởng về mình. Ý thức này sẽ đưa người ta đến chỗ tri ân Thiên Chúa và nhìn nhận điều hay nơi tha nhân để đón nhận và cộng tác với nhau. Ý thức này cũng làm cho người ta biết nhớ ơn người khác nữa.
Thánh Bernarđô (1090-1153) đã nỗ lực rất nhiều để vãn hồi hoà bình và kiến tạo sự hiệp nhất trong Hội Thánh. Những người ảo tưởng về bản thân, về phe nhóm mình thì gây ra chia rẽ, còn những người ý thức về sự thật của bản thân thì trở thành người khiêm tốn và có khả năng xây dựng hoà bình và hiệp nhất.
Lm. Giuse Nguyễn Trọng Sơn





