Thứ Năm Tuần XVI – Mùa Thường Niên
Xh 19,1-2.9-11.16-20b • Đn 3,52.53-54.55-56 (Đ. c.52b) • Mt 13,10-17
Anh em được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu
10 Khi ấy, các môn đệ đến gần hỏi Đức Giê-su rằng: “Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với dân chúng?” 11 Người đáp: “Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không. 12 Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. 13 Bởi thế, nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe, không hiểu. 14 Thế là đối với họ đã ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ I-sai-a, rằng: Các ngươi có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy; 15 vì lòng dân này đã ra chai đá: chúng đã bịt tai nhắm mắt, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe, và lòng hiểu được mà hoán cải, và rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành.
16 “Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe. 17 Quả thế, Thầy bảo thật anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.”
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Thiên Chúa không thể bị nắm bắt
Bài đọc 1 trình bày Đức Chúa đến thực hiện giao ước vói dân riêng Israel trong một cảnh tượng động trời: mây mù dày đặc, tiếng tù và thổi mạnh, cả núi Xinai nghi ngút khói, núi rung chuyển, Đức Chúa trả lờỉ trong tiếng sấm. Tuy nhiên không một ai thấy mặt Đức Chúa, không ai trong dân Israel tưởng tượng ra Đức Chúa và vưcmg quốc của Ngài để có thể nói Đức Chúa là thế này hoặc vưcmg quốc của Ngài là thế kia.
Khi đến trong trần gian để mạc khải về Thiên Chúa Cha và Nước Trời, Đức Giêsu dùng các dụ ngôn để diễn đạt các thực tại đó cho dân hiểu. Từ “dụ ngôn” đến từ tiếng Hy Lạp “parabolê” có nghĩa là “so sánh”. Đức Giêsu dùng các thực tại đời thường để ví với Nước Thiên Chúa vì dân không có khả năng hiểu được các mầu nhiệm, sự vĩ đại của Thiên Chúa và nước của Ngài, cũng như chính Đức Giêsu vừa là người thật, vừa là Con Thiên Chúa làm ngưòi.
Tuy nhiên, những ai được Thánh Thần hướng dẫn, những ai ờ cùng Đức Giêsu thì ở lại trong Thiên Chúa và hiểu được các thực tại nơi Thiên Chúa, vì vậy, các môn đệ được gọi là những người có phúc, chúng ta cũng là những người có phúc vì tin vào Đức Giêsu, đón nhận Ngài và làm theo lời Ngài dạy. Đúng là không ai có thể nắm bắt Thiên Chúa, nhưng đức tin giúp chúng ta hiểu được Ngài.
Lm. Phêrô Nguyên Hiệu
Bayard Việt Nam





